Yến hội còn đang ăn uống linh đình, sau thanh âm rút đao kiếm chói tai liền trở nên im ắng, chỉ có tiếng ‘ lốp bốp’ của đồ ăn đang nướng trên lửa, cùng lòng người kinh hãi.
Dương Vinh Duệ và Túc vương Triệu Thành giằng co, hắn trừng mắt với Triệu Thành, sau đó ngửa mặt lên trời cười to mấy tiếng, nói : “ bản đô đốc mới chỉ nghe qua kiếm của Túc vương điện hạ nhanh, kiếm ra khỏi vỏ sẽ thấy máu, không nghĩ tới miệng túc vương điện hạ cũng lợi hại như vậy. vương gia hỏi bản đô đốc muốn cái gì? Bản đô đốc, bất quá là phụng chỉ mà thôi, mười bảy năm trước bản đô đốc phụng chỉ làm việc, hôm nay bản đô đốc vẫn là phụng chỉ làm việc. cho nên không phải bản đô đốc muốn cái gì, mà là bệ hạ muốn cái gì. Bệ hạ muốn cái gì, chẳng lẽ túc vương điện hạ không biết sao?”
nói xong hắn thu hồi thần sắc, lạnh lùng nói : “ ăn lộc của vua, làm việc cho vua, Túc vương điện tha thứ cho thần bất kính.. mật chỉ của bệ hạ nói, Túc vương Triệu Thành, giành cồn, tự cao tự đại, xem thường thánh ân, có ý mưu phản. Túc vương là chiến thần của bắc địa, là gương của tướng sĩ, bệ hạ nói ngài mưu nghịch thần còn không tin, nhưng lúc này thân cầm thánh chỉ trong tay mà túc vương vẫn ngồi yên bất động, còn khiển trách thần tội nói ngoa, muốn đoạt binh quyền bắc địa của thần, thật làm người ta không thể tin. Người đâu, có thánh chỉ ở đây, còn không mau bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoai-thich-chi-nu/1471560/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.