Edit: Ngự Chi Tuyệt
Phạn Già La tựa hồ không ngờ Bạch Mạc sẽ dứt khoát như vậy, thế là khẽ cười trêu chọc: "Anh không sợ tôi là kẻ lừa đảo à?"
Bạch Mạc lắc đầu: "Tôi biết cậu không phải." – Đã đích thân trải nghiệm vận may do đối phương đưa cho, sao y lại có thể nghi ngờ được? Hơn nữa, dù người này là kẻ lừa đảo, y vẫn sẵn sàng thử một lần, dẫu sao y đã cùng đường rồi.
20 tờ tiền giấy mới tinh giống như cây quạt mà xòe ra trước mặt Phạn Già, Bạch Mạc nhìn cái bóp chỉ còn vỏn vẹn 75 nhân dân tệ, không khỏi có chút thất vọng. Rõ ràng mỗi ngày y ra cửa đều sẽ mang theo một số tiền mặt nhất định, không tới mức hơn 10 nghìn, nhưng ít nhất cũng có 5 nghìn, sao đến lúc cần dùng lại chỉ còn 2 nghìn chứ? May là số tiền người này mở miệng đòi vừa đủ số y lấy ra, nếu không thì nhục mặt rồi.
"2 nghìn đủ không? Tôi có thể chuyển khoản qua điện thoại." - Bạch Mạc tràn đầy mong đợi mà hỏi.
Đầu ngón tay thon dài của Phạn Già La lướt qua mặt quạt tạo thành từ tiền giấy kia, giọng nói khe khẽ mềm mại tựa như một làn gió đêm: "2 nghìn là đủ rồi, hôm nay tôi chỉ cần tiền mặt thôi."
Bạch Mạc đưa tiền tới, ngoài mặt không nói gì, nhưng đáy mắt lại toát ra vẻ tiếc nuối. 2 nghìn may mắn là bao nhiêu? Liệu có đủ dùng không?
Phạn Già La không nhận tiền, mà khẽ cười nói: "Bạch tiên sinh thật sự là quý nhân của tôi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoai-cam/1042214/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.