Editor: Phác Hồng
Trầm Thanh Hiên đã có thể đi lại, đây thật là một chuyện tốt. Y vừa đến trước mặt phụ thân liền nhạy cảm phát hiện, trong mắt phụ thân tràn ngập vui mừng cùng xúc động, nhưng không hề có ngạc nhiên. Đúng vậy, không có. Nhưng y tin chắc một điều, ngoại trừ y và Y Mặc thì không ai khác biết được chuyện này. Trầm Thanh Hiên đầy nghi hoặc, nghi hoặc một lúc liền nhìn sang Y Mặc bên cạnh. Vẫn là gương mặt vô thần vô cảm, hắn lãnh đạm nhìn Trầm phụ. Trầm Thanh Hiên liếc mắt xong cũng dần hiểu được mọi chuyện, tuy chưa tường tận nhưng đã nắm được điều quan trọng rồi. Trải qua thời gian cùng Y Mặc thân thiết sống chung, Trầm Thanh Hiên đã quen với việc làm sao phân được cảm xúc trên mặt hắn. Chính là vì, y càng thân cận lại càng có năng lực!
Trầm Thanh Hiên hạ mi mắt, không nói một lời, nét mặt Trầm phụ cũng không lộ vẻ khác thường. Tiệc rượu chúc mừng được bày ra. Tương tự khi Trầm Thanh Hiên khôi phục giọng nói, người thân cùng bằng hữu nhận được thiếp mời liền đến chung vui, không say không về.
Tận ba ngày sau thì tiệc tan, Trầm Thanh Hiên nghỉ ngơi một chốc, chờ trời tối thì đến thư phòng của phụ thân, y lẳng lặng quỳ xuống.
Trầm phụ ngồi sau bàn, bình tĩnh nhìn nhi tử đích thân đến thỉnh tội. Ông tự trấn an, không tồi, còn biết đến thỉnh tội, chưa đến nỗi mù quáng.
Phụ thân đều luôn hy vọng nhi tử thật tốt. Khắp thiên hạ, không phụ mẫu nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngo-xa/1919299/quyen-1-chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.