Tôn Thiên Vũ giật giật khoé môi. Đã tin tưởng lại còn miễn cưỡng, cái cô nhóc chết tiệt này.
Chịu không nổi Tôn Thiên Vũ liền đuổi theo Minh Nguyệt bàn lý lẽ với cô.
Cả hai vừa đi trên đường vừa đọ sức bằng miệng, tranh cãi cực kỳ nãy lửa tựa hồ muốn ăn thịt nhau tới nơi rồi.
Mà lạ thay, rõ ràng là anh và cô không ưa gì nhau nhưng đối với loại độc miệng Tôn Thiên Vũ lại không chút chán ghét, ngược lại còn có loại yêu thích lạ thường.
Sau khi hai người rời đi không biết từ đâu trong góc khuất lại có người phụ nữ đi ra ánh mắt cô ta đầy sát khí nhìn chằm chằm vào căn biệt thự xa hoa trước mắt, đôi bàn tay trắng bệch không ngừng nắm chặt lại, móng tay ghim vào da thịt đến bật máu cả người cô ta lại run run như muốn khóc bên miệng không ngừng lẩm nhẩm mấy lời ác ý.
"Lưu Hạ An hạnh phúc đó vốn dĩ là của tôi, cô không được quyền cướp đi, Cố Chi Quân anh chỉ có thể là của em là của em"
Tiếp theo phải làm gì tự cô ta đã biết, lần này cho dù phải chết đi cô ta cũng phải cướp anh về được.
Chẳng qua cô ta lại không nghĩ tới, loại chuyện ác độc mà cô ta sắp làm ông trời sẽ thuận mắt để cô ta làm càng sao?
[...]
Cố Chi Quân khẽ khàng đặt Hạ An trên giường nhìn dáng vẻ yêu kiều của cô khi ngủ anh lại nặng lòng.
Cúi người xuống anh dịu dàng cởi bỏ áo vest của mình trên người cô, giày cũng được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/362870/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.