Dừng xe lại ven đường, Cố Chi Quân dịu dàng mở cửa cho Hạ An, cô cũng từ từ bước ra.
Hạ An nhìn khung cảnh xung quanh trong lòng run run cảm thán, thật sự rất xinh đẹp.
Trời vào chiều đèn đường bốn phía đều giăng sáng kéo thành một dãy thật dài, thiên thiên địa địa tựa hồ như cả một dãy ngang hà thu nhỏ, người người lại tấp nập bước đi tạo nên không khí thật náo nhiệt và ấm ấp.
Mà càng gần đêm trời lại xe xe lạnh, có cơn gió đột ngột thổi, Hạ An lại vô thức hơi thu mình lại, Cố Chi Quân nhạy cảm liền cảm nhận được, ánh mắt anh dán lên người Hạ An.
Chỉ mặc có mặc một chiếc váy dài qua gối, nếu không giữ ấm sẽ bệnh mất.
Không nghĩ nhiều anh liền đưa tay cởi cái áo vest của mình khoác qua cho cô.
Hạ An cũng cảm thấy bất ngờ trước loại hành động này của anh, nhíu lại đôi mày thanh tú cô khẽ nhìn anh.
Mà anh chỉ thản nhiên giải thích cho cô.
"Trời lạnh rồi, mặc nhiều thêm chút nếu không sẽ bệnh'
Hạ An trong lòng như có dòng nước ấm chảy qua đôi mắt to tròn hiên lên vui vẻ nhưng rất nhanh cảm xúc này đã bị thay thế bằng hồi ức đau thương.
Cô nhớ lần trước trời có tuyết rơi rất lạnh, anh hôm đó không vui, cô lại dám ngủ trước anh, không đợi anh về để "phục vụ", anh biết được liền tức giận, dứt khoát ném cô ra ngoài sân tuyết lạnh cóng muốn để cho cô ngủ ngoài đấy.
Nếu không phải quản gia giúp cô vào nhà có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/362865/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.