Minh Nguyệt trên tay cầm theo hai chai tương đen cùng một đóng đồ ăn vặt tung tăng đi về phía nhà của Hạ An.
Từ xa nhìn vào cô lại cảm thấy có chút không đúng.
Cửa sao lại mở rồi? Là Hạ An quên đóng sao? Cái cô gái này cũng thật là, ở nhà một mình nguy hiểm biết bao nhiêu lại quên tới quên lui như vậy đấy.
Bước vào nhà Minh Nguyệt liền cất cao giọng.
"Hạ An, tôi về rồi"
Chẳng qua đáp lại cô chỉ có bồn bề im lặng.
"Hạ An?"
Lặp lại lời gọi một lần nữa dự cảm không lành trong cô càng tăng cao. Truyện Điền Văn
Đi khắp nơi trong nhà cô vẫn không thấy được bóng dáng cô muốn tìm. Rất nhanh đầu cô đã nhảy số nghĩ đến cái trường hợp tệ nhất.
Không xong rồi!
Lấy ra cái điện thoại cô nhanh chóng gọi cho Hạ An.
Bên này Hạ An đang nằm dài trên giường nghe thấy tiếng chuông điện thoại cô liền bắt lấy nhìn, thấy được hai từ Minh Nguyệt cô nhanh chóng bắt máy.
"Minh Nguyệt"
Minh Nguyệt bên này vừa nghe thấy giọng của cô lập tức khẩn trương hỏi thăm.
"Cô đâu đi rồi? Vẫn ổn chứ?"
Hạ An có chút nghẹn ngào đáp lại cô.
"Chi Quân anh ấy phát hiện ra chỗ của chúng ta, bắt tôi về Cố gia rồi"
Minh Nguyệt tiếp nhận được thông tin, trong lòng khó chịu đến nổi nghiến răng dậm chân.
Chết tiệt! Cái tên anh họ này có cần nhanh như vậy không chứ!
Mà bây giờ tức được cái gì, cái cô cần quan tâm bây giờ là Hạ An.
"Cô có sao không? Anh ấy có làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/362863/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.