Cố Chi Quân đấu tranh tư tưởng một hồi cuối cùng cũng dứt khoát mở cửa phòng bước vào, chẳng qua cử chỉ anh cực kỳ nhẹ nhàng. Anh cũng không có quên bây giờ đã là mười giờ đêm rồi, cô có lẽ đã ngủ từ lâu.
Quả như anh dự đoán cánh cửa vừa mở ra anh liền nhìn thấy thân ảnh nhỏ nhắn của cô an tĩnh ngủ trên giường.
Mà ngay cả khi ngủ cô vẫn co người ôm chặt bụng mình giống như sợ cái gì đó.
Hình ảnh này thật như lên án sự tàn nhẫn của anh. Tim anh vậy mà lại đau rồi.
Anh hít sâu một hơi đến khi bình ổn lại tâm tình anh mới dịu dàng tiến đến chỗ cô, lựa một chỗ trống bên mép giường anh nhẹ nhàng ngồi xuống.
Từ trên nhìn xuống anh có thể nhìn cô thật rõ, rõ cả sự yếu ớt của cô. Mà đây cũng làm anh nhớ đến tội lỗi của mình.
Đưa bàn tay thon dài lên anh chầm chậm tiến lại gần khuôn mặt thanh tú của cô, do dự một hồi cuối cùng anh cũng đặt xuống, ngón vô danh vuốt lên làn da trắng mịn của cô mấy lần bên môi anh khẽ lẩm bẩm.
"Hạ An, cô có trách tôi không?"
Câu hỏi này hỏi ra anh cũng biết kết quả rồi, làm sao cô không trách anh đây? Cô đau đớn đã cầu xin anh mà anh lại một mực không tin tưởng cô còn có loại ý muốn giết đi đứa con mà cô yêu thương.
Nếu cô không trách thì quả thật đó là loại chuyện phi lý nhất trên đời này.
Môi anh hơi run run mấp mấy đợi thật lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/362853/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.