"Ba, mẹ, sao hai người lại đến đây?"
Cố Chi Quân vừa dứt câu hỏi ngay lập tức đã có âm thanh trầm thấp của người đàn ông đáp lại.
"Cậu không đến tìm chúng tôi, chúng tôi không được đến tìm cậu sao?"
Câu từ ông vừa sắc lạnh vừa uy quyền, đôi mày cương nghị hơi nhíu lại tản mạn sự lạnh lùng. Hạ An nhìn ông, cô liền biết tính tính lạnh như băng của Cố Chi Quân là do ai luyện thành.
Cha con nhà họ quả thật giống nhau, đều bá khí như thế.
Chẳng qua bộ dạng này của ông không duy trì được bao lâu, người phụ nữ xinh đẹp ngồi cạnh ông vừa nghe hết câu ông nói, ánh mắt đã hiện ra bất mãn.
Bà nhéo vào đùi ông một cái, đôi mắt đen tuyền trừng sang liếc xéo, cứ một lần như thế uy quyền của Cố Ngạo Thiên liền mất sạch, thay vào đó là sự ủy khuất không nói nên lời, ông cái gì cũng tốt nhưng lại có một khuyết điểm rất lớn, ông rất sợ vợ.1
Không đúng, không phải sợ, mà chính là cực kỳ yêu. Ông không dám phản đối bà cái gì, càng không dám làm tổn thương bà, bởi vì bà là tất cả của ông, ông sợ mất bà.
Phương Di Ái thấy ông chồng của mình đã ngừng lải nhải mới nhẹ giọng nói với Cố Chi Quân.
"Lâu rồi không nhìn thấy con nên bọn ta nhớ thôi"
Vừa nói môi bà hơi câu lên ôn nhu, khuôn mặt trắng sáng hơi mang theo sắc đỏ. Bà năm nay đã qua tứ tuần nhưng vẫn rất xinh đẹp, da dẻ được bảo dưỡng kĩ càn vẫn luôn tràn đầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/362839/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.