Nghe cái lý lẽ chó chết của Cố Chi Quân, Nghiêm Minh Nguyệt giận đến sôi máu.
"Anh một câu Hạ An giết, hai câu Hạ An giết, nhưng trước giờ anh có bằng chứng sao?"
Cố Chi Quân cũng không chịu thua, ánh mắt sắc lạnh nhìn chăm chăm Minh Nguyệt.
"Lúc đó trên lầu chỉ có cô ta và Tuyết Liên, cô ta không đẩy thì là ai? Chẳng lẽ là do Tuyết Liên tự nhảy xuống?"
Nói đến đây Minh Nguyệt cũng đơ lại. Tự nhảy xuống? Rất có khả năng này.
Cô híp mắt nhìn Cố Chi Quân, cơn giận dữ vẫn còn đó nhưng đã có phần giảm đi.
"Anh nói xem, nếu thật sự là lúc đó chỉ có Hạ An và Tuyết Liên, Hạ An thật sự sẽ ngu ngốc ra tay sao, anh lại nghĩ xem Hạ An thật sự là loại người tàn độc như thế sao?"
Giọng cô nghiêm túc lại đanh thép, Cố Chi Quân cũng bị hỏi cho đơ ra, hướng suy nghĩ dần bị dắt đi.
Đúng như lời Minh Nguyệt nói, Hạ An không phải loại người tàn độc như thế, chẳng qua anh vẫn là không tin Tuyết Liên tự nhảy xuống. Chỉ còn cách vài ngày nữa là đến ngày cử hành hôn lễ của cả hai vì cái gì cô lại tự tử?
Trong lúc không ai để ý đến, Hạ An trên giường đã dần tỉnh lại.
"Minh Nguyệt..."
Cô yếu ớt kêu lên giọng nói có chút khàn khàn.
Minh Nguyệt vừa nghe tới đã vui mừng không thèm quan tâm Cố Chi Quân nữa.
"Anh tự mình suy nghĩ đi"
Bỏ lại câu đó cô liền trở về cạnh Hạ An, ân cần hỏi thăm.
"Bụng cậu còn đau nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/362836/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.