Minh Nguyệt nói được liền làm được những ngày có cô ở Cố gia, Mạn Tuyết Linh bị chèn ép đến thở không nổi.
Mạn Tuyết Linh nói một câu Minh Nguyệt đáp trả lại một câu, biết Mạn Tuyết Linh sợ chuột cô liền bắt mười mấy con ném vào chăn cô ta. Biết cô ta dị ứng hải sản cô liền mang hết đống tôm cua trong nhà làm thành súp ép cô ta ăn, hại cả người cô ta phát ban không chỗ nào là lạnh lặn.
Mạn Tuyết Linh muốn trả thù Nghiêm Minh Nguyệt nhưng cô ta lại không dám đối đầu trực tiếp, thế lực sau lưng Minh Nguyệt quá lớn cô ta cũng không làm được gì. Mà cô ta càng nhẫn nhịn Minh Nguyệt càng làm tới thật sự khiến cô ta cảm thấy ở Cố gia này chẳng khác gì địa ngục.
Kẻ nhịn người làm càn, mâu thuẫn cả hai đã sớm bị đẩy lên đỉnh điểm.
Mà kẻ khó chịu nhất chắc chắn là Mạn Tuyết Linh, tức giận trong lòng từ lâu đã như núi lửa bị kích thích có thể phun trào bất cứ lúc nào.
Được! Xem như Nghiêm Minh Nguyệt giỏi, Mạn Tuyết Linh cô không đánh được cô ta vậy cô sẽ đánh kẻ yếu hơn cô ta.
...
Đứng trước cửa phòng Cố Chi Quân cô ta lặng lẽ đẩy cửa bước vào, cô ta không cần kế hoạch gì quá cao tay, chỉ cần một cái huơ tay thôi cũng có thế khiến một người sống không bằng chết.
[...]
"Không được! Như vậy quá xổ xàng"
Minh Nguyệt nằm dài trên ghế sofa đầu vẫn luôn nghĩ đến cách dạy dỗ Mạn Tuyết Linh cô vừa nghĩ đến việc bỏ mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/362832/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.