Mạn Tuyết Linh nhìn thấy biểu cảm của Hạ An trong lòng cực kỳ đắt ý, yếu đuối như vậy, một bàn tay ngọc ngà của cô cũng đủ bóp chết cô ta.
Mà bây giờ cô vẫn là không nên quá lộ liễu, hình tượng của cô trước mặt người khác chính là đoá bạch liên hoa không vướn bụi trần
"Thôi không nhắc nữa, nếu còn nói em sợ mình sẽ chịu không nổi mất"
Tay cô ta hơi cấu lấy ống tay áo của Cố Chi Quân, đôi vai hơi run rẩy, giống như là nếu thật sự nói tiếp nữa cô ta sẽ ngất đi tại chỗ.
"Lần này em về đột ngột như vậy không nói với ai, lại còn mặt dày ở nhờ nhà anh như này, anh sẽ không giận em chứ?"
Nghe thấy âm thanh yêu kiều, Cố Chi Quân khẽ cười dịu dàng, ánh nhìn ôn nhu đặt trên người cô ta.
"Đương nhiên không phiền, em muốn ở bao lâu thì ở bấy lâu"
Mạn Tuyết Liên chết đi, chị em duy nhất của cô là Mạn Tuyết Linh, anh đã không bảo vệ được Tuyết Liên thì lần này anh nhất định sẽ bảo vệ thật tốt cho Tuyết Linh, dù bằng bất cứ giá nào.
Nghe vậy, Mạn Tuyết Linh cười hì hì, nụ cười ngây thơ lại đáng yêu làm cho tim người khác muốn mềm nhũn
"Ừm, Anh Chi Quân vẫn tốt như ngày nào"
Bọn họ ân ái như thế, rơi vào mắt Hạ An lại châm chọc vô cùng. Hoá ra anh vẫn biết dịu dàng, vẫn biết cười, vẫn biết ôn nhu nhìn ngắm.
Thật lâu rồi cô mới nhìn thấy anh như vậy, ở trước mặt cô anh luôn là bộ dạng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/362830/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.