Cố Chi Quân thở hắc ra một hơi, được rồi xem như anh thua cô.
Nhắc lên điện thoại lần nữa anh gọi cho tiếp tân.
"Giữ cô ấy lại mang lên phòng tôi"
Tiếp tân nhận lệnh liền nghệch mặt ra, vừa nãy tổng giám đốc bảo không quen a, bây giờ lại kêu mang người ta lên phòng, cô thật không hiểu nổi.
Chẳng qua hiểu hay không cô cũng phải làm theo.
"Tiểu thư, tổng giám đốc bảo cô lên đấy"
Vội chạy theo Hạ An cô nhẹ nhàng nói.
Hạ An quay người lại đôi mày thanh tú khẽ nhíu. Tiếp tân nhìn thấy liền hiểu Hạ An chắc chắn là có loại khó hiểu giống cô.
"Lúc nãy là có chút hiểu lầm thôi ạ, mời tiểu thư theo tôi"
"Vâng" Hạ An được giải thích cũng hiểu được mấy phần, bên môi dịu dàng đáp lời.
Cả hai đi vào thang máy, rất nhanh Hạ An đã được tiếp tân mang đến tầng cao nhất của toà nhà này cũng là nơi mà anh làm việc.
Đứng trước cửa phòng cô có chút lúng túng, trãi qua chuyện đêm qua thật sự bây giờ cô rất khó đối mặt với anh.
Quay sang nhìn nhân viên tiếp tân cô muốn cầu cứu, nếu được cô mong cô ấy có thể giúp cô mang hộp cơm này vào trong.
Chỉ là đối với sự khó xử của cô nữ tiếp tận lại rất điềm tĩnh quay lưng rời đi.
Cũng phải thôi, nhiệm vụ cô ấy xong rồi, bỏ cô tự sinh tự diệt là phải.
Hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí cô liền gõ cửa.
Cố Chi Quân ngồi trên ghế sofa vừa nghe thấy âm thanh khuôn mặt tức giận khó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/362828/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.