"Em dám cho cô ta uống rượu?"
"Có sao không?"
Nghiêm Minh Nguyệt nhíu mày thanh tú hỏi lại Cố Chi Quân trong đôi mắt to tròn nhìn ra chút chán ghét.
Tên anh trai này cô từng rất thương yêu, chẳng qua hắn đối đãi với Hạ An quá tồi rồi, cô nhìn thấy cũng rất chướng mắt.
"Đương nhiên là có, cô ta là người của anh, em chưa hỏi qua anh đã cho cô ta uống thành bộ dạng này, còn ra thể thống gì nữa?"
Trên cái trán cao ráo của Cố Chi Quân nhanh chóng xuất hiện mấy đường gân xanh đôi mắt đỏ lửa nhìn chằm chằm Minh Nguyệt.
Mà cô cũng không sợ, trực tiếp nghênh đón ánh mắt giết người đó của anh, bên môi lại nở nụ cười châm chọc.
"Người của anh? Chi bằng nói là đồ chơi của anh, nói là đồ phát tiết của anh đi, một câu người của anh, hai câu người của anh, anh có bao giờ xem cô ấy là con người mà đối đãi chưa?"1
Giọng nói lạnh tanh của Minh Nguyệt vang lên trong không gian im lặng làm cho người ta nghe thật rõ, mà rõ như vậy lại làm họ rùng mình.
Trên đời này người dám nói chuyện như vậy với Cố Chi Quân chỉ có mỗi Nghiêm Minh Nguyệt.
Đúng như dự đoán của mọi người, Cố Chi Quân đã bị chọc cho tức điên, đôi tay hữu lực nắm lại thật chặt, mơ hồ còn nghe ra tiếng xương cốt kêu lên.
"Nghiêm Minh Nguyệt, em tốt nhất đừng quá phận, anh chính là anh của em, cẩn trọng lời nói"
Minh Nguyệt lại bày ra bộ mặt không mấy quan tâm đôi tay trắng nõn nắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/362818/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.