Trên bàn ăn, Cố Chi Quân cùng Minh Nguyệt đang dùng bữa.
Đột nhiên Minh Nguyệt bình thãn cất giọng.
"Chút nữa em đưa Hạ An ra ngoài dạo phố"
Nghe thấy câu này hành động của Cố Chi Quân liền đình chỉ.
"Ở nhà! Hôm nay đi đủ rồi"
Anh hằn hộc ra lệnh, ra ngoài để gặp tên Tôn Thiên Vũ kia nữa sao? Anh rất không thích.
"Em đã nói rồi, em chỉ là thông báo, không có hỏi ý anh"
Minh Nguyệt vừa vô tư gấp lấy một miếng rau vừa ngang ngạnh đáp lời.
"Ăn xong rồi cút về Nghiêm gia của em đi, anh không chứa nổi em nữa"
Cố Chi Quân âm trầm cất tiếng, trong lời nói nghe rõ tức giận.
Anh không tin anh trị không được con nhóc này.
"Nếu anh nhấm anh chóng lại được ba, mẹ anh, ba, mẹ em thì cứ đuổi em đi, 4 người bọn họ sáng mai nhất định sẽ có mặt tại đây ký đầu anh"
Nghiêm Minh Nguyệt trề ra cánh môi đỏ mộng, lời nói có chút hờ hững nhưng nặc mùi uy hiếp với Cố Ngạo Thiên.1. ngôn tình hoàn
Anh rất lười nghe 4 người kia lãi nhãi a, đặc biệt là mẹ anh, anh làm không theo ý bà, bà chẳng mắng đâu mà ngược lại lại khóc thút thít, làm ra bộ dạng tan nát tâm can.1
Đó là khổ nhục kế của bà, mà đáng ghét là anh không đành lòng nhìn mẹ khóc.
"Hừ..."
Cố Chi Quân bực dọc đặt đũa lại bàn.
"Anh nói không được là không được, tối nay cô ta phải ở cùng anh"
Nghe đến phải ở cùng anh Hạ An đứng một bên liền rùng mình, lại nữa sao?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/362815/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.