Mấy lần sau cũng không sai biệt lắm, Minh Nguyệt cứ mua một đống giày dép, quần áo sau đó lại cứ chê rồi ném qua cho Hạ An.
Nhìn đi nhìn lại khắp người Hạ An toàn đồ là đồ.
"Đủ đồ rồi, tôi cũng đói, đi, tôi mang cô đi ăn"
Minh Nguyệt chóng tay bên hông nhìn Hạ An thông báo một câu.
Cánh tay ngang bướng vươn ra trực tiếp bắt lấy tay Hạ An hướng cửa kéo đi.
Nhét Hạ An vào xe, cô lại rú ra phóng đi.
Nhanh nhẹn như vậy, cô hoàn toàn không cho Hạ An cơ hội từ chối.
Dừng trước nhà hàng sang trọng, Minh Nguyệt lại nắm tay Hạ An đi vào.
Cả hai được đưa lên lầu 15, nơi có view đẹp nhất của tòa nhà xinh nhất thành phố WILLWON.
Hạ An nhìn đến ngơ ngẩn lần đầu tiên cô được bước vào nơi sang trọng như này.
Màu chủ đạo của nơi này là màu trắng, xung quanh trang trí rất nhiều chậu hoa, cửa kính lại là loại sát đất, ánh áng sáng chiếu vào vừa vặn nâng niu toàn bộ nhà ăn.
Phía trung tâm có sân khấu pha lê xoay tròn, phía dưới có một cô gái mặc váy trắng dài chấm gót đánh đàn dương cầm, ngón tay bay lướt trên phím đàn, âm thanh rơi lả tả trên đất như mộng như ảo.
Nhà hàng xinh đẹp như vậy lại làm Hạ An có chút không quen, đây là lần đầu cô đến nơi sang trọng như này, tay chân không thể không lóng ngóng.
Thẳng đến khi nhân viên phục vụ theo yêu cầu của Minh Nguyệt mang thức ăn ra cô mới hoàn thần.
Nhìn đĩa thức ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/362809/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.