Không biết qua bao lâu, Hạ An chỉ thấy cả người mình mềm nhũn, đầu óc mụ mị cô chẳng nghe chẳng thấy được gì, chỉ có cảm giác rất lạ chạy quanh người cô.
Mà cảm xúc này mãnh liệt quá làm cô không chế không nổi mình, đôi môi run rẩy mở ra cầu xin, nước mắt cũng không kiềm được mà rơi ra.
"Chậm... Chi Quân..chậm thôi"
Cố Chi Quân lại mỉm cười ôn nhu, cúi người xuống cưng chiều hôn lên trán cô.
Chỉ là thân thể vẫn không nghe lời anh, nó vẫn cứ chuyển động thật mạnh, thật nhanh.
"Không phải...chỗ đó...ân..Chi Quân"
Khoái cảm ngày càng tăng Hạ An chỉ có thể vô lực ôm chặt cổ của Cố Chi Quân móng tay không kiềm chế được bấu vào cổ anh cào trầy mấy đường.
Cố Chi Quân cũng ôm chặt lấy cô, hạ thân như vũ bão ra vào, anh luân động ngày càng nhanh, cuối cùng cả hai đạt đến chạm đến đỉnh điểm, ôm chặt lấy nhau.
Anh đem tất cả tinh hoa nóng hổi của mình vùi vào người cô. Dịch ấm áp truyền đến Hạ An cũng chịu không nổi, đoá hoa xinh đẹp co rút mãnh liệt chảy ra dòng nước ngọt ngào, hòa cùng dịch của anh thành hỗn hợp nhầy nhụa chảy xuống ga giường.
Cố Chi Quân vùi đầu mình vào ngực cô vừa ngửi lấy hương thương tươi mát cùng ngọt ngào.
Bên môi nặng nề ồ ồ thở dốc.
Phía trên đầu anh cũng truyền đến hơi thở kiều mị hỗn loạn, anh ngẩng đầu lên nhìn đã thấy đôi mắt ngọc của Hạ An vô lực nhắm lại từ lâu, trên mi mắt vẫn lưu lại nước mắt, hai hàng lông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/1825568/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.