"Không có gì, uống đi để tĩnh táo nhìn lại xem bản thân mình đang ở đâu, có phải chính là đang ở đáy xã hội không, cô cũng tự đi rột rửa luôn tâm địa rắn rết của mình đi, thật dơ bẩn, tôi hình như ngửi thấy mùi thối rồi"
Cô gái kia liền nhìn anh nhíu mày khó hiểu cùng khó chịu.
"Ý anh nói là gì?"
Cố Chi Quân lúc này cũng không ra vẻ quân tử nữa.
Gỡ bỏ cái kính quê mùa kia ra mắt anh sắc lạnh bắn qua chỗ cô ta.
Đôi tay to lớn nắm lấy ly cafe kia từng chút từng chút bóp lấy, chất lỏng sậm màu trong ly cũng chầm chậm chảy ra ướt cả tay anh.
"An phận mà làm việc của bọn cô đi, để tôi nghe được một câu không tốt nào về Hạ An qua miệng của các cô tôi lập tức khâu miệng bọn cô lại hay có thể... cắt luôn lưỡi của cô"
Anh dùng lực mạnh thêm một tí lý cafe tội nghiệp kia lập tức bị bóp nát, nước cafe nóng hổi đổ lên tay anh chảy lên bàn cuối cùng đổ xuống đùi của cô gái kia.
"Á aa"
Cô ta hét lên rồi đứng dạy né chỗ cafe đó, vốn còn muốn phản bác Cố Chi Quân nhưng vừa ngước mắt đã nhìn đụng phải đôi mắt phượng sắc lạnh đầy sắc khí của anh, lời định nói liền nuốt ngược vào trong bụng.
Cố Chi Quân đưa bàn tay đỏ một mảnh lớn của mình ra, cầm mấy khăn giấy lâu đi một tí anh lại đeo lên cái kính của mình.
Lúc đi còn không quên để lại một câu với cô ta.
"Nhớ lời tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/1825511/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.