Giữa sân bay đông đúc có người phụ nữ vóc dáng chuẩn chỉnh trên người là bộ váy màu kem dịu dàng, mái tóc đen tuyền dài ngang lưng được cô búi lên gọn gàng vừa nhìn thoáng qua liền biết cô là người phụ nữ trưởng thành và chững chạc.
Khuôn mặt thanh tú lúc bấy giờ hiện lên đầy vẻ lo lắng. Đôi mắt xinh đẹp vẫn đang ngóng trông về một hướng.
"Mommy!"
"Mommy!"
Đằng xa đột ngột vang lên tiếng kêu đồng thanh của hai đứa trẻ, cô liền quay đầu nhìn lại, vừa thấy được bóng dáng nhỏ bé của hai cục bột nhỏ cô liền thở phào nhẹ nhõm.
Mà Áo Áo vừa thấy mẹ đã nhanh chóng buông tay của Nhạc Nhạc ra chạy nhanh đến chỗ mẹ mình.
Vừa chạy bé vừa dang hai tay ra, nước mắt rất nhanh đã ngập tràn đôi mắt to tròn.
"Mommy"
Hạ An bị bộ dạng này của bé làm cho mền lòng nhẹ nhàng ngồi xuống ôm lấy bé mà rất nhanh cô đã bày ra bộ dạng nghiêm khắc.
"Áo Áo lúc nãy vừa đi đâu?"
Biết mẹ giận rồi Áo Áo lập tức dùng tuyệt chiêu của mình, bé mở to hai mắt ngập nước chiếu thẳng vào mẹ mình.
"Áo Áo xin lỗi mẹ, là bong bóng đáng yêu quá, Áo Áo chạy theo bong bóng"
Vừa ôm Hạ An bé vừa cất giọng non nớt, cái miệng nhỏ cứ mãi xin lỗi, là bé không tốt là bé chạy nhảy lung tung, mommy chắc chắn rất lo cho bé.
Hạ An liền mím môi giận hờn sau đó lại nhỏ nhẹ cất giọng.
"Áo Áo xin lỗi mẹ như nào nào?"
Áo Áo nghe đến liền hiểu chuyện ghé mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/1825481/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.