Những lời này trong nháy mắt đem Nhan Tiêu đang nổi lửa giận trở về, cô vô cùng thanh tỉnh biết được tư thế của mình bây giờ có biết bao nguy hiểm, sống lưng hơi cứng đờ, nhanh chóng bay đến xó xỉnh salon, tránh xa xa.
Bình thường hay trêu đùa, nhưng nếu làm thật, cô vẫn sợ hãi khó hiểu.
Loại này mà áp chế lâu quá có thể bùng nổ bất chợt...
Hoắc Trạch Tích hơi liếm môi, cánh tay vắt trên thành salon, nhìn cô, giọng không nóng không lạnh: "Em tránh cái gì?"
"Em..."
Nhớ mấy ngày trước còn khẳng định chắc chắn ngủ với anh, bây giờ giống như tự đánh vào mặt, Nhan Tiêu lắp bắp nói: "Ai biết anh nhân lúc em chưa chuẩn bị xong hay không liền..."
Cô nói rồi dừng lại, Hoắc Trạch Tích truy hỏi: "Liền làm sao?"
"Liền, liền thú tính bộc phát!"
Nhan Tiêu hơi đỏ mặt, Hoắc Trạch Tích nghe xong dựa vào đệm ghế, một cánh tay che mặt, giống như đang cười, hoặc có lẽ là đang thở dài.
Cô bị phản ứng của anh làm ngẩn người, "Anh, anh có sao không?"
Hoắc Trạch Tích không động tĩnh.
Nhan Tiêu do dự một hồi, vẫn cẩn thận nhích lại gần, dời cánh tay che mặt của anh đi: "Bác sĩ Hoắc... Hoắc Hoắc, anh sao vậy?"
Hoắc Trạch Tích chậm rãi mở mắt ra, tròng mắt đen nhánh, nhìn cô, dừng một hồi mới nói: "Em nói vậy rất sỉ nhục mặt mũi đàn ông."
Cái này...
Câu này...
Sao mà nghe ra mấy phần ủy khuất?
Nhan Tiêu không biết làm sao, quỳ đứng dậy, ôm đầu anh: "Đừng tức giận mà, vừa rồi em ăn nói không suy nghĩ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghien-ngot-ngot-an/1847200/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.