Nhan Tiêu không hiểu ý Hoắc Bình Quả, cho là ở trạm tàu ồn quá nên nghe lầm, còn nói: "Em chờ một chút nha, chỗ này ồn quá!"
Vừa nói cô vừa bước nhanh ra khỏi đám người, lại lên tiếng: "A lô! Bây giờ chị nghe rõ rồi, em nói đi!"
Bên kia giọng nói cao lên: "Sao chị lại biết Ngụy Tâm Trúc vậy?"
Nghe giọng cô ấy có vẻ sốt ruột và kích động, Nhan Tiêu suy nghĩ một chút: "Ngụy Tâm Trúc là ai?"
"Cô gái mà vừa rồi chị vừa chia sẻ lên vòng bạn bè đó!"
Nhan Tiêu "A" một tiếng, lại nhớ Hoắc Bình Quả vừa rồi bảo mình xóa trạng thái đó đi, tò mò: "Cô ấy là chị họ của bạn chị, em biết cô ấy à?"
Hoắc Bình Quả yên tĩnh hai giây, sau đó thanh âm không bình thường: "Cho nên chị không biết đó là ai à?"
Cô đột nhiên buồn cười, "Không phải em vừa nói tên đó sao? Ngụy Tâm Trúc."
Đầu kia lại yên lặng, một lúc sau lên tiếng: "Chị mau xóa trạng thái đó đi."
Nhan Tiêu nghi ngờ: "Tại sao? Cô ấy có thù với em à?"
"Đừng hỏi nữa, chị mau xóa đi!" Giọng Hoắc Bình Quả có hơi nóng nảy.
Cô ấy càng nói như vậy làm Nhan Tiêu càng thêm tò mò: "Em không nói lí do thì tại sao chị phải xóa?"
Yên lặng hồi lâu Hoắc Bình Quả mới lên tiếng: "Cô ấy chính là bạn gái cũ của anh em!"
Nói xong, Hoắc Bình Quả thở dài, không nghe được Nhan Tiêu trả lời nên nói tiếp: "Chị biết rồi chứ, để cho anh em thấy là không ổn đâu."
Nhan Tiêu chỉ thấy lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghien-ngot-ngot-an/1847195/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.