"Cậu thật sự không quan tâm?" Lưu Du chỉ hình ảnh hiện lên trên điện thoại, nghi ngờ nhìn Hoắc Trạch Tích.
Trong video, Nhan Tiêu bị người đàn ông tóc trắng ôm, cô đang cười, nhưng nhìn kĩ thì có vẻ mất tự nhiên.
"Đùa giỡn thôi, quan tâm làm gì?"
Hoắc Trạch Tích cầm một quyển sách, đem sắp xếp từ lớn đến nhỏ thành một hàng, lại liếc mắt nhìn người đàn ông kia, hỏi: "Người kia chơi nhạc Rock And Roll à?"
Lưu Du sờ mũi, không nhịn cười được, một là bị bác sĩ Hoắc tự tin làm bật cười, hai là do câu nói của anh.
Rock And Roll?
Nói người ta như vậy có nghĩa là người đàn ông kia trang điểm thất bại rồi phải không...
Lưu Du nói: "Cậu đi Nhật Bản du học suốt ngày đều vùi đầu vào học không quan tâm gì cả phải không? Cái gì Rock And Roll? Đây là đang cosplay mà!"
Hoắc Trạch Tích suy nghĩ một chút, chậm rãi gật đầu: "Có nghe nói"
"Hơn nữa tớ thấy cậu hình như hơi tự tin quá đó. Cho dù tiểu cô nương kia theo đuổi cậu thì cũng có thể theo đuổi người khác đó." Lưu Du không nhịn được hỏi
Hoắc Trạch Tích bình thản, để cuốn sách cuối cùng vào kệ, bình tĩnh nói: "Tớ không phải không nghĩ vậy, nhưng sẽ không tùy tiện hiểu lầm lung tung."
Lưu Du á khẩu không trả lời được: "Được rồi."
Giống như mình đang lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử vậy...
...
Bên này Nhan Tiêu vừa mới xuống máy bay, chưa gọi cho người nào đã lập tức chạy tới nhà bác sĩ Hoắc, tính cho anh bất ngờ.
Mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghien-ngot-ngot-an/1847183/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.