Nhưng con nít dù sao cũng là con nít, chơi một hồi mệt là ngủ, chỉ chốc lát sau Gia Gia đã gục lên cánh tay Nhan Tiêu không nhúc nhích.
Đến nhà Hoắc Bình Quả Gia Gia đã ngủ say, Nhan Tiêu hỗ trợ ôm xuống xe, vốn định đưa vào cửa nhà thì bị Hoắc Bình Quả cự tuyệt: "Không cần, đã trễ thế này rồi chị mau về đi, đúng rồi ngày mai chị có tiết học phải không? Bây giờ về nhà ngày mai có lên kịp không?"
"Không có gì đâu em không cần lo."
Nhan Tiêu vừa nói vừa đem Gia Gia đưa cô, nhìn Hoắc Bình Quả vào tiểu khu mới xoay người đi ra xe, mở cửa cạnh ghế lái ngồi vào.
Hoắc Trạch Tích gõ gõ tay lái, thấy cô tiến vào thì hỏi: "Ngày mai em có về trường kịp không?"
"Chắc là kịp, không được thì gọi ba em chở đi, bất quá là ba em lái xe có hơi chậm..." Nhan Tiêu nói xong lại rối rắm, tùy ý vẫy tay: "Tóm lại không có gì đâu."
Bây giờ đã mười giờ, đến nhà Nhan Tiêu thì cũng mười một giờ, Nhan Tiêu đột nhiên nhớ tới chìa khóa, hình như để ở trường rồi, sờ túi không có.
Bên này Hoắc Trạch Tích đang lái xe, "Tìm gì vậy?"
Nhan Tiêu nói thật: "Hình như em không mang chìa khóa nhà."
"Bây giờ em gọi về nhà đi."
Nhan Tiêu ừ một tiếng, cầm điện thoại gọi cho mẹ, vang lên mười mấy tiếng vẫn không có ai bắt máy.
Mặc dù biết ba mẹ bình thường ngủ lúc mười giờ, nhưng mà không lẽ ngủ nhanh vậy?
Cô lại gọi cho ba, kết quả trực tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghien-ngot-ngot-an/1847180/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.