Chỉ cần có Hoắc Bình Quả ở trong phòng thôi cũng đủ náo nhiệt rồi, mặc dù chỉ có ba người.
Hoắc Trạch Tích ra cửa nhận một cú điện thoại, Hoắc Bình Quả giúp Nhan Tiêu gọt táo, Nhan Tiêu đột nhiên nghĩ đến tên của cô ấy, không nhịn được cười: "Bình Quả gọt táo."
Hoắc Bình Quả bị trêu chọc ngẩng đầu, giơ dao gọt trái cây lên: "Có tin em gọt chị trước luôn hay không?"
Hai người đùa giỡn mấy câu, Hoắc Bình Quả mặt hơi gian, "Gần đây tâm tình của chị rất tốt nha!"
"Chân đã bó thành một cục rồi tốt chỗ nào?" Nhan Tiêu vừa nói vừa liếc liếc bắp chân
Hoắc Bình Quả đưa một miếng táo vừa gọt cho Nhan Tiêu, "Vậy em sẽ nói cho chị nghe một chuyện, đảm bảo chị thấy tốt liền."
Nhan Tiêu ăn táo: "Ừ, em nói đi!"
Hoắc Bình Quả phát ra tiếng cười quỷ dị, đang muốn nói thì cửa mở ra, Hoắc Trạch Tích đã gọi điện thoại xong rồi, Hoắc Bình Quả trong nháy mắt ngậm miệng lại ngồi im thin thít.
Nhan Tiêu vừa bị khơi mào lòng hiếu kỳ, đẩy đẩy Hoắc Bình Quả: "Nói tiếp đi!"
"Có cơ hội nói sao?" Hoắc Bình Quả nháy mắt với Nhan Tiêu
Làm cho người ta tò mò rồi lại không nói...
Mặc dù hơi thắc mắc nhưng Nhan Tiêu cũng chỉ trừng cô ấy một cái.
Đợi mấy phút, Hoắc Trạch Tích đơn giản dặn mấy câu rồi ra ngoài, lần này chỉ còn hai người các cô, Nhan Tiêu cuối cùng cũng hỏi: "Vừa rồi em muốn nói gì vậy?"
Tằng hắng hai tiếng, Hoắc Bình Quả ra vẻ ngả ngớn sờ sờ mặt Nhan Tiêu, "Em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghien-ngot-ngot-an/1847174/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.