*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Buổi sáng thứ bảy trời còn chưa sáng, Nhan Tiêu bị tiếng chuông điện thoại đánh thức như đòi mạng.
Trong mơ, Nhan Tiêu trở về lại lúc thi vào trường cao đẳng, còn mười lăm phút nữa là hết giờ, luận văn còn chưa có chữ nào, Nhan Tiêu đang gấp đến nổi điên, tiếng chuông hết giờ thi đã reo lên...
Ác mộng tới hồi cao trào thì Nhan Tiêu tỉnh dậy.
Tiếng chuông điện thoại biến thành chuông hết giờ trong giấc mơ, Nhan Tiêu bừng tỉnh, từ trong chăn mỏng lò ra cái tay nắm lấy điện thoại di động, mơ mơ màng màng để điện thoại lên tai, âm thanh không kiên nhẫn: "A lô, ai vậy?"
Nghe rõ đầu dây bên kia, Nhan Tiêu dừng mấy giây, chợt từ trên giường ngồi dậy, tỉnh táo hoàn toàn: "Dì?"
Là mẹ Hoắc!
"A Tiêu còn đang ngủ à? Dì không quấy rầy con chứ?" Giọng nói khách khí
Nhan Tiêu nhìn trời tờ mờ sáng, nhanh chóng trả lời: "Không quấy rầy ạ, con cũng định rời giường."
Lời nói dối ngay cả bản nháp cũng không cần.
"Hôm nay tới nhà dì đi, dì làm đồ ăn ngon cho con nhé?"
Nhan Tiêu xoa tóc rối bời, do dự dạ một tiếng, mẹ Hoắc còn nói: "Nhưng mà Hoắc Trạch Tích không ở nhà."
"Dì à, con không phải bởi vì..." Nhan Tiêu vừa nói đã dừng lại, mẹ Hoắc hiểu ý cô, cười: "Dì biết, tóm tại con cứ tới đây là được rồi."
Ăn điểm tâm, Nhan Tiêu nói chuyện buổi sáng mẹ Hoắc gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghien-ngot-ngot-an/137793/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.