Cô dụi mặt vào người anh, bàn tay hờ hững bám lấy cánh tay áo đang vòng qua người mình.
Gia Hưng đưa mắt nhìn cô, chầm chậm vỗ về bên người cô như ru ngủ. Giọng nói anh lúc đó vang lên rất dễ chịu, chất chứa nét cưng chiều vô độ:
"Hân ý, Hân có hơn tớ mười tuổi thì vẫn không già."
"Nói dối. Nếu tớ hơn cậu mười tuổi thật thì đây sẽ là tình mẫu tử chứ chẳng phải tình yêu nữa đâu."
Anh lắc đầu phản đối, kịch liệt lên tiếng: "Càng đẹp thì càng không phải người. Mà không phải người thì tuổi tác chỉ là con số."
Gia Hân ngước mặt lên ngay, chĩa con mắt sáng trong vào anh: "Ý là tớ không phải con người?"
Hưng cười nhẹ, cúi xuống hôn vào má Hân một cái.
"Có người nào hút hồn như Hân không? Cậu chắc là tiên chứ người ngợm gì."
Cô nàng sau đó im lặng không đáp làm cho anh cứ cười mãi. Hưng đẩy cô ngồi dậy, đặt cô ngay ngắn lên trên ghế rồi bước xuống ghế.
Trước khi rời phòng, anh còn xoa đầu cô, dặn cô ngồi im một lát.
Thế là cô gái ngồi kia im như tượng, cảm giác như vừa bị cưng nựng như thú cưng. Nhưng làm thú cưng mà là thú cưng của Lê Gia Hưng thì cũng không tệ, có thể chấp nhận được.
Một lát sau, anh quay lại phòng khách với một cái hộp dạ nhỏ trên tay. Điều này làm cô liên tưởng đến món quà đầu tiên anh tặng cho cô, cái vòng dây chuyền mà chính lúc ấy cô vẫn còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghien-nang/3491697/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.