Buổi sáng đó là ngày kinh hoàng với Minh Hoàng, mới chỉ mở mắt ra anh đã phải giật mình hoảng hốt, mồ hôi đầm đìa vì cơn ác mộng khủng khiếp.
Đề cập tới ác mộng, có những thứ Minh Hoàng bài trừ mãnh liệt đến căm hận tới xương tuỷ, bao gồm hành lá, tôm, cua và đặc biệt là trâu. Cho nên giấc mơ khủng khiếp kia của Hoàng chắc chắn bao hàm toàn bộ những thứ trên và rất có thể là tổng hợp kì quái của chúng.
Minh Hoàng khoanh tay trước ngực, gương mặt hờn dỗi quay về một phía. Anh hận không thể một cước đá bay thằng bạn khỏi căn hộ, để nó khỏi cười ngặt nghẽo không dứt như thế kia.
"Mày có im không?" Hoàng gằn giọng bực bội, còn ném cái gối ôm vào người Hưng.
Gia Hưng bịt miệng quay đi, cơ thể vẫn còn rung lên bởi tiếng cười giam trong cổ họng. Phải tới mười lăm phút sau đó thì cậu mới nguôi ngoai, tự tin đối diện với Hoàng mà không bật cười.
"Xong chưa?" Minh Hoàng nhướn mày.
Gia Hưng gật đầu, phải đứng dậy chạy vào bếp làm một cốc nước cho thoải mái.
Cậu không ngờ một đứa nổi danh là quá "lạnh" như Hoàng lại có nỗi sợ quái gở như thế, ngẫm lại càng thấy hài hước hơn.
Cánh cửa phòng kia hé mở ra, Gia Hân chậm rãi bước ra, trên người là chiếc váy thanh lịch và tao nhã. Cô nàng vẫy tay chào Hưng rồi hướng về Hoàng ngay, không kịp nhìn ra bộ dạng ngẩn ngơ của chàng trai ấy.
"Hân." Hưng bỏ lại cốc nước rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghien-nang/3461949/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.