Cao Phong Lượng, Lý Phúc, Lý Tuệ xông lên vách núi, vừa gặp mặt đã đấu sống chết.
Bên dưới rừng rực ánh lửa, lưỡi lửa cơ hồ liếm lên mặt đường.
Trên sườn núi loạn xạ bóng người đang hỗn chiến.
Trong lòng Đường Khẩn nóng nảy vô cùng.
Gã gặp mấy đôi huynh đệ và sư huynh đệ khác nhau về tính cách, hành sự: ví như cùng coi chữ nghĩa làm đầu như Thiết Thủ cùng Lãnh Huyết một người hòa hoãn đại độ, trầm tĩnh trọng nghĩa, một người dũng mãnh kiên nhẫn, nóng nảy hiếu nghĩa; cùng là môn hạ Thần Uy tiêu cục mà Cao Phong Lượng uy chấn bát phương, Dũng Thành vô danh; Ngôn Hữu Tín và Ngôn Hữu Nghĩa cùng là loại vô tín bất nghĩa, có điều Ngôn Hữu Tín còn niệm tịnh thủ túc, Ngôn Hữu Nghĩa hoàn toàn không thèm để tâm.
Đôi huynh đệ Lý Phúc, Lý Tuệ này tuy đẹp mã nhưng tác oai tác quái, thủ đoạn vô sỉ cực độ, bất quá cả hai lại đậm tình huynh đệ, cùng liên thủ đối địch, cùng tiến cùng lùi, chiếu cố cho nhau, lúc giao đấu không chỉ gồm sức hai người mà như biến thành ba - cả hai hiểu nhau, tâm linh tương ứng, cơ hồ có một người vô hình thứ ba trợ lực.
Đường Khẩn nhất thời không xông tới được bởi một lão nhân râu rồng, đầu to miệng lớn cầm tỏa cốt cương tiên chặn lối.
Lão nhân mặc áo ngoài rộng màu xám loang lổ vệt trắng trùm đến đầu gối, râu tóc muối tiêu, không có vẻ gì giống người của quan phủ, võ công cực kỳ phiêu hốt quỷ dị. Đường Khẩn đấu với lão, hoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghich-thuy-han/1389897/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.