Hai phút đồng hồ trôi qua, hồ lô vẫn đang xoay tròn, hai người cũng đã nhìn đến hoa mắt. Tiêu Mai bỗng cảm thấy mắt cay xè, không kìm được duỗi bàn tay nhỏ ra, khẽ chạm vào một cái.
Bịch một tiếng, hồ lô rơi xuống. Diệp Tuyền nhanh tay nhanh mắt, giơ tay đỡ lấy.
"Anh hãy cầm chắc, đừng để cô ấy chơi hỏng." Diệp Tuyền đưa hồ lô vào tay Trương Đại, mỉm cười nói: "Vốn khởi nghiệp của chúng ta chính là dựa vào cái hồ lô này."
Trương Đại ngầm hiểu, vội cất hồ lô vào trong túi, hai tay khoanh lại, ôm thật chặt.
"Hừ, nhỏ mọn." Tiêu Mai bĩu môi, đôi mắt trong veo vụt sáng, tỏ vẻ tò mò: "Vừa nãy... sao anh lại làm được? Anh đã luyện phải không?"
"Không cần luyện." Thần thái trên mặt Diệp Tuyền toát ra vẻ tự tin phơi phới: "Chỉ cần nắm chính xác cách thay đổi trường khí của hồ lô, thì cô cũng có thể làm được, dễ như trở bàn tay, không hề tốn chút sức nào..."
Tiêu Mai lập tức hếch khuôn mặt nhỏ lên: "Tôi không tin."
"Cô tin hay không thì tùy." Diệp Tuyền đảo mắt, mỉm cười nói: "Đến rồi, chuẩn bị xuống xe."
Xe dừng lại, vừa đúng ở cổng. Ba người xuống xe nhìn quanh, chỉ thấy đây là một bãi đất rất rộng, bên cạnh có chỗ giống như nhà xưởng.
Nhà xưởng là một dãy gồm bảy tám cửa hàng mặt tiền, cửa mở to, có một đám người đang bận rộn.
"Hình như chính là chỗ này."
Diệp Tuyền híp mắt, nhìn thấy một bảng hiệu treo lơ lửng trên cao.
"Công ty trách nhiệm hữu hạn... Đinh Ký" Trương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghich-thien-phong-thuy-su/4277361/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.