“Rắc, rắc…”
Trong lúc mọi người vẫn còn đang há hốc miệng, Diệp Tuyền bất ngờ đưa tay ra kéo một cái, chiếc côn sắt dài ấy rẽ đất cứng chui lên, sau đó phần nền nhà cứng rắn đến khoan điện cũng không khoan được bây giờ đã nứt toang ra như một chiếc bánh quy giòn xốp, các vết nứt đan chéo vào nhau như một lớp mạng nhện mỏng.
Rắc rắc rắc…
Mặt bê tông cứng rắn, đột nhiên vỡ vụn ra như bã đậu.
“Được rồi.” Diệp Tuyền cất côn sắt đi, vừa cười vừa nói: “Chuyện còn lại thì tôi không cần phải làm nữa, bảo người bên ngoài vào đào là được.”
“…”
Mọi người vẫn còn đang ngẩn ra, chưa kịp phản ứng lại.
Diệp Tuyền thấy vậy, chỉ chớp mắt một cái, cười cười rồi gọi: “Trương Đại, chúng ta đi thôi.”
Vừa nói, anh vừa kéo Trương Đại, người vẫn còn đang mơ mơ màng màng đi ra ngoài. Một lát sau, đi ra khỏi căn biệt thự rồi, Trương Đại mới bừng tỉnh lại, ngạc nhiên nói: “Diệp Tuyền, sao chúng ta lại ra ngoài?”
“Xong việc phất áo ra đi, giấu kín công lao, tên tuổi mới là phong thái của cao nhân.” Diệp Tuyền nói xong, cười khẽ, làm màu xong rồi đi mới dễ để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người ta được.
Trương Đại im lặng, nhưng chỉ chốc lát sau, anh ta lại không nhịn được, hỏi tiếp: “Diệp Tuyền, vừa nãy anh… làm thế nào vậy?”
Giờ nghĩ lại đến cảnh lúc nãy, anh ta vẫn cảm thấy chấn động, sàn nhà cứng đến mức máy khoan điện cũng không xuyên qua được, vậy mà Diệp Tuyền chỉ cần tùy tiện chọc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghich-thien-phong-thuy-su/4277354/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.