Nhìn một đoàn kim hoàng sắc gì đó, Quân Mộ Khuynh chỉ cảm thấy vô cùng đau đầu, vì sao người này lâu không gặp như vậy, nó lại trở nên càng thêm vô sỉ không biết xấu hổ?
“Chủ nhân, ngươi rốt cuộc đã tới!” Âm thanh yếu ớt nũng nịu vang lên, đập vào mi mắt chính là một nụ cười vô cùng bỉ ổi.
“Ngươi về làm gì?” Quân Mộ Khuynh đen mặt hỏi, lý trí nàng sắp không thắng nổi cơn giận đang muốn bạo phát rồi.
“Ai ui, ta đây không phải là nhớ chủ nhân nên mới trở về sao.” Dù sao nó cũng không buông, chết cũng không buông, bởi vì buông so với chết còn muốn khủng bố hơn…
Hắc Dực nằm trên mặt đất rên rỉ ngẩn người, trợn to hai mắt nhìn “thứ” treo ở trên chân chủ nhân, không khỏi rùng mình một cái, dựa vào! Lại là một Thánh Thú, lúc nào Thánh Thú biến thành rau cải trắng trên đường, khắp nơi đều có?
Hắc Dực khóc không ra nước mắt nhìn không trung, nếu như biết hắn là Thánh Thú, nói cái gì nó cũng sẽ không ra tay, nhìn xem thân thể bé nhỏ của nó đã bị hắn chà đạp thành thế nào đây!
Nhìn thấy thần thú nằm trên mặt đất rên rỉ, chín mươi sáu con ma thú khác đều rùng mình một cái, bước chân không tự chủ lui về phía sau một bước, người này là một biến thái, vẫn là cách xa một chút thì tốt hơn.
“Tấn chức?” Quân Mộ Khuynh khoanh hai tay trước ngực, nhíu mày.
“Phải phải.” Vội vàng gật đầu, chậm một chút, vậy thì sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghich-thien-ngu-thu-su/3099286/quyen-3-chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.