Vừa phi ngựa, Hàn Băng vừa nhớ lại những kiến thức mà bản thân từng đọc qua, trong đầu dần hình dung ra bản thể của Băng nguyên tinh.
Gió rét lạnh như dao, cắt qua gương mặt Hàn Băng khiến mặt nàng đỏ bừng lên. Những sợi tóc không được chiếc mũ bao trùm lại bay phất phơ trong gió, như mời chào những cơn gió cũng như tạm biệt kinh thành phía sau.
Chân trời bắt đầu nhuộm một màu vàng cam đầy chói lọi, khiến cho vùng đất đầy tuyết rơi này dường như có chút ấm áp kì lạ. Trên lưng kị mã chạy thẳng một đường tới gần chân núi, Hàn Băng kéo cương ngựa dừng lại.
Nhảy khỏi lưng kị mã, Hàn Băng dắt nó cùng tiến về phía trước, đưa mắt nhìn những cây hoa đỏ che khuất bầu trời hoàng hôn hiếm có kia. Tuyết ở chân núi dày hơn ở chỗ khác rất nhiều, càng đi sâu vào trong lớp tuyết đọng càng cao, nói rằng chúng có thể che phủ đầu nàng cũng không quá!
Đi bộ đến khi trăng lên cao, Hàn Băng mới tìm được một khoảng đất trống ít tuyết đọng, đựng lều nghỉ ngơi tại đấy. Rải thuốc bột xung quanh rồi lại chặt ít cây khô làm củi đốt, lấy từ trữ nạp giới ra hai chiếc bánh bao cùng ít thịt bò khô, Hàn Băng chậm rãi nhâm nhi.
" Dường như ta chẳng đi chung con đường mình đã ước thề...
Dường như hai trái tim đang khóc thầm vì chẳng thể bên nhau trọn đời.
Sao ta chẳng thể gần nhau?
Sao anh chẳng nói một lời?
Vì em đã nhiều lần dây dứt trái tim mình!
Vì cớ sao ta chữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghich-thien-chi-nu-kieu-ngao/371524/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.