Bởi vì các chất độc hại do hắc ma thạch đã được Tiểu Cầu cưỡng chế phân tách ra nên chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian, Huyền Thụy Lâm chắc chắn sẽ khỏe lại. Mầm mống gây bệnh hoàn toàn được loại trừ, chỉ cần y không ngu xuẩn mà đi tiếp xúc lại một lần nữa với hắc ma thạch thì sẽ sống khỏe mạnh đến già.
"Ngoài ra, những người đã từng tiếp xúc với hắc ma thạch muốn loại bỏ được những tác hại của nó, điều đầu tiên chính là phá hủy hoặc phong ấn hắc ma thạch lại. Thứ hai là liên tục bồi bổ cơ thể, bù đắp vào những nơi mà hắc ma thạch đã lấy đi. Thứ ba là nên nhờ tới những người đó..." Hàn Băng vươn tay chỉ về phía những đệ tử bạch y đứng bên kia lôi đài. "... hắc ma thạch chỉ tồn tại ở lục địa cao cấp, nay xuất hiện ở nơi này có thể là đã xảy ra chuyện gì đó, các ngài nên tìm bọn họ để kéo dài mạng sống. Có lẽ bọn họ cũng sẽ tới tìm ngài nhanh thôi."
Huyền Thụy Lâm im lặng nghe rồi gật đầu.
"Ngoài ra khi bắt mạch của ngài, ta kiểm tra thấy ngài còn từng bị trọng thương nhẹ gần đây, có vẻ giống như bị phản phệ."
"Là khế ước thú của ta." Ánh mắt Huyền Thụy Lâm chợt lóe qua tia đau thương khổ sở. "Là nó đã lấy mạng mình ra để cứu mạng ta khỏi việc bị hắc ma thạch cắn nuốt. Phản phệ đó là do khế ước bình đẳng tạo nên."
Hàn Băng không nói gì nữa, Huyền Thụy Lâm vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghich-thien-chi-nu-kieu-ngao/2271333/chuong-307.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.