Chương trước
Chương sau
Một ngày không gặp như cách ba thu.
Câu nói này hình dung Nhạc Duyệt trong thời kỳ yêu cuồng nhiệt là không còn gì chính xác hơn.
Hiện tại trong đầu cô trừ Trì Sính ra không còn chứa được cái gì, ban ngày làm việc không động lực, dạo phố không tâm tình, tìm bạn thân nói chuyện, không câu nào không nhắc Trì Sính. Trì Sính nạt cô một câu, nước mắt của cô có thể chảy đến sông hộ thành, Trì Sính cho cô chút ấm áp, cô có thể phơi phới mấy ngày.
Trong thời kỳ cần tình yêu tưới nhuần này, Trì Sính lại như thần long thấy đầu không thấy đuôi.
Khi vừa bên nhau, sau khi tan ca Trì Sính còn có thể ở bên cô, hiện tại trở về càng lúc càng muộn, không trực ca đêm còn tốt, hễ trực ca đêm thì sẽ đi đến tận sau nửa đêm. Nhạc Duyệt vẫn không dám tùy tiện gọi điện cho hắn, tính tình Trì Sính vui giận thất thường, không biết câu nào có thể chọc trúng họng súng, cảm giác bị lạnh nhạt rất khó chịu nha!
Đây là lần đầu tiên Nhạc Duyệt nằm ở vị trí bị động như thế trong tình yêu.
Chẳng qua con người chính là không tự trọng! Đối phương càng không coi mình ra gì, mình càng muốn dán dính vào.
Hôm nay Trì Sính tan ca hiếm được gọi điện cho Nhạc Duyệt, hẹn gặp ở khách sạn.
Sau khi dùng cơm tối với nhau, Nhạc Duyệt như rơi vào miền ngọt ngào.
Cô ngồi trên đùi Trì Sính, ngón tay đùa nhịch nút áo sơ mi, đôi môi đỏ diễm hơi chu lên, trong ngữ khí mang theo u oán nồng đậm: "Anh còn biết gọi điện cho em sao? Em tưởng anh đã quên em rồi."
Trì Sính không đáp, ánh mắt thâm sâu nhìn chằm chằm màn hình tivi thay đổi.
Nhạc Duyệt xoa mạnh lên gò má cứng rắn của Trì Sính: "Em đang nói chuyện với anh đó, anh có nghe thấy không?"
Trì Sính liếc mắt nhìn Nhạc Duyệt: "Không phải em thích tôi mạnh mẽ như vậy sao?"
Nhạc Duyệt vừa định lên tiếng, di động của Trì Sính vang lên.
"Tôi ra ngoài nghe điện thoại."
Trì Sính đi rồi, Nhạc Duyệt theo thói quen lục tìm áo khoác của hắn, đột nhiên một chai mỹ phẩm chăm sóc da rơi ra.
"Đại Bảo?"
Nhạc Duyệt vừa lẩm nhẩm hai chữ này, trong đầu liền hiện lên gương mặt mập mạp của Ngô Sở Úy lúc trước.
Trì Sính về phòng, cầm Đại Bảo trong tay Nhạc Duyệt, đặt vào tay mình vuốt nhẹ, xúc cảm mộc mạc khiến hắn nhớ đến đôi mắt sáng tỏ của Ngô Sở Úy.
Nhạc Duyệt kìm không được nói: "Sao anh lại có cùng phẩm vị với bạn trai cũ của em thế?"
"Bạn trai cũ?" Trì Sính hơi nheo mắt.
Nhạc Duyệt trợn trắng mắt: "Anh ta chỉ xài nhãn hiệu này, lúc học năm nhất mua một chai, dùng suốt bốn năm, đến khi tốt nghiệp còn chưa dùng hết. Đúng là phù hợp với lời quảng cáo đó, Đại Bảo ngày nào cũng gặp..."
Trì Sính dùng ngón tay thô ráp vuốt qua đôi môi mỏng mềm mại của Nhạc Duyệt, hờ hững nói: "Qua hai ngày nữa cùng tôi về nhà đi, ba mẹ tôi thấy em chắc chắn sẽ rất cao hứng."
Nhạc Duyệt vừa mừng vừa lo, về nhà? Đi gặp lãnh đạo thành ủy sao? Chúng ta đã đi đến bước này rồi sao?
Đội xe cưới xa hoa, hội trường hôn lễ mộng ảo, người trong xã hội thượng lưu nhộn nhịp đến chúc phúc... Nhạc Duyệt vẫn luôn khát khao đến giữa đêm, trăn trở mãi không ngủ được, cô rất muốn được cùng Trì Sính ngủ trên một chiếc giường, nhưng cái con rắn đáng chết đó luôn cuộn mình trên đó, trừng đôi mắt gian tà nhìn cô.
"Trì Sính, anh có thể nhốt nó vào nhà vệ sinh không?" Nhạc Duyệt khẩn nài.
Trì Sính thương yêu vuốt đầu nhọn của Túi Dấm Nhỏ: "Không phải em rất thích nó sao?"
"Thích cũng không thể đặt bên gối a! Lẽ nào sau khi hai chúng ta kết hôn còn phải ngủ khác giường sao?"
Trì Sính âm u nhìn Nhạc Duyệt một cái: "Em chắc chứ?"
"Em rất chắc chắn."
Một con rắn mà thôi, nhiều lắm chỉ sống mười mấy năm, chọc nó rồi thì lại thế nào?
Thế là, Trì Sính lần đầu tiên nghe theo ý Nhạc Duyệt, ôm Túi Dấm Nhỏ nhốt vào nhà vệ sinh.
Kết quả, chuyện không như Nhạc Duyệt tưởng tượng, cô và Trì Sính nằm trên một chiếc giường thân mật nói về chuyện gặp ba mẹ. Mà sau khi nằm xuống chưa được một phút, cửa nhà vệ sinh bị Túi Dấm Nhỏ vặn mở, nhân lúc Nhạc Duyệt không chú ý, nó bò lên giường, dọa Nhạc Duyệt giật nảy, suýt nữa bại lộ bản tính sợ rắn.
"Em ôm nó về đi." Trì Sính nói.
Nhạc Duyệt: "..."
Ra khỏi nhà vệ sinh, chân Nhạc Duyệt đều nhũn ra, cô đã khóa cửa nhà vệ sinh rồi, khóa rất chặt. Nhất thiết đừng ra nữa, đừng ra nữa... Nhạc Duyệt âm thầm cầu nguyện.
Kết quả, Túi Dấm Nhỏ quả thật không ra nữa, nhưng nó cũng không rảnh, đầu tiên là quấn lên tay nắm cửa, không ngừng thử mở cửa. Sau nhiều lần thử không thành công, nó lại bắt đầu lấy đầu gõ cửa, bịch bịch bịch... giày vò cả đêm.
Đêm nay đối với Nhạc Duyệt mà nói là khó chịu cực điểm, chỉ cần tay nắm cửa vang lên, cô liền giật mình. Trì Sính ngủ bên cạnh cô, nhưng cô lại không dám nói một tiếng sợ hãi, Trì Sính nói chuyện với cô, cô còn phải cố gắng biểu hiện rất thả lỏng. Đến mức qua nửa đêm, Nhạc Duyệt thậm chí muốn chạy đến giường bên cạnh.
Sáng sớm, hai mắt thâm quầng nhìn gương, lặng lẽ thề, nhất định phải tìm cơ hội diệt cái thứ đó!
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.