Túy Xà cực ít kiến giải không có nửa lời vô nghĩa, tỉ mỉ nói với An Tiệp về thứ thi thủy mà Bạch Chí Hòa lôi được ra từ cái xác kia: “Nửa trong suốt, có chút đen, anh nghĩ có thể là tổ chức tế bào gì đó trong bụng hắn, bên trong có đốm sáng bay vẩn lên, tuyệt đối còn sống, anh có thể khẳng định, nó mà không sống, chú cứ móc mắt anh ra mà giẫm.”
“Họ Bạch nói óc và chất dinh dưỡng của thằng lỏi kia đều bị hút sạch?”
Túy Xà gật đầu.
“Thế thì rất có khả năng kia chính là thứ mà tôi đụng phải trong sa mạc,” An Tiệp cân nhắc một chút,“Còn có Mạc Thông cảm thấy Lý cố ý bỏ lại thứ này?”
“Nói chứ, nhãi con tình nhân kia của chú có đôi mắt thật độc.”
“Cút đi! Nhãi con tình nhân cái đầu anh.”, An Tiệp nghiêng người ngồi trên ghế, hai tay khoanh trước ngực, duỗi thẳng hai cái chân thon dài. Y vừa nghe vậy đã không kiên nhẩn mà chọi Túy Xà một câu, “Lão yêu quái kia có ý gì? Hôm nay tôi gặp một thằng cha kính đen, chung quy cứ cảm thấy gã muốn nói cái gì mà cuối cùng thì hình như cái gì cũng chưa nói.”
“Sao chú không giữ nó lại ?” Túy Xà nhíu mày.
“Tôi mang theo trẻ con, làm thế nào được? Nói sau……” An Tiệp ngừng một chút,“Chính gã nói không làm gì được tôi, thế nhưng nếu thật sự động thủ tôi cũng không dám nắm chắc. Cuối cùng gã nói đi là đi, động tác quá nhanh, quả thực khiến cho người ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghich-lu-lai-quy/2061326/quyen-4-chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.