Mạc Thông đột nhiên thấy học tốt môn Ngữ Văn là chuyện vô cùng quan trọng, bởi vì khi tiếng súng đầu tiên vang lên, trong đầu cậu ta rõ ràng không thể tìm nổi bất cứ từ ngữ gì để mà hình dung tâm trạng của mình.
Tứ ca hẹn cậu ta ra mà không hề có nguyên nhân, chuyện này rất không bình thường, thế nhưng cậu ta vẫn tới đây, cũng vì tín nhiệm thời gian dài như thế, cậu ta chưa từng có bất cứ nghi ngờ gì với Hứa Lão Tứ.
Cậu ta nghĩ chắc hẳn Tứ ca chỉ muốn lừa mình đi dự mấy cái tiệc xã giao nhàm chán mà thôi, rồi lại tặng cho mình mấy tên nhân yêu không đứng đắn nửa nam nửa nữ, thậm chí nếu Tứ ca ăn no rỗi việc không biết làm gì gọi cậu ta đi tiêu khiển một chút…cũng không phải là không có khả năng.
Thế nhưng cậu ta chẳng bao giờ ngờ được, thứ đang chờ đợi mình ở nơi không có dấu chân người này, lại là một trận bắn lén nhiệt tình dạt dào.
Lúc Tứ ca khư khư cố chấp làm chuyện ngu xuẩn không nghe lời khuyên của cậu ta, lúc Tứ ca hữu ý vô tình phủi sạch quan hệ với cậu ta trước mặt Trần Phúc Quý, trong lòng Mạc Thông cũng đã có chút bất mãn……
Thế nhưng cậu ta vẫn nguyện ý tin tưởng Tứ ca____Mà bây giờ nói tin hay không tin chẳng còn ý nghĩa gì, chỉ có một chuyện có ý nghĩa duy nhất cậu ta có thể làm, chính là chạy trốn.
Con người luôn có tiềm lực, ngay đến giáo sư Mạc lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghich-lu-lai-quy/2061311/quyen-2-chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.