Cuối cùng Long đen cũng lên tiếng
--Tú anh hỏi lại mày, mày cuối cùng vẫn là quyết định rời đi có đúng không?
Tú cố ngồi dậy nhìn lên Long đen mà trả lời dứt khoát
-- Em nghĩ kỹ rồi vợ chồng em bây giờ chỉ mong được sống tự do thôi nhưng mọi việc vẫn tùy ý anh quyết định.
Tú trả lời xong tôi thấy một tên khác trong bọn họ cũng đứng ra nói
--Anh Long cho em được nói ra ý kiến của riêng em được không?
-- Mày cứ nói !
Long đen trả lời
--Theo em đại ca nên tha cho anh Tú được rời khỏi đi vì suốt mấy năm qua nếu anh Tú phản lại cũng đã phản rồi ngược lại anh Tú còn mang lại không ít tiền cho chúng ta không tình cũng nghĩa nên tụi em mong anh cho anh Tú được rút lui, ai cũng có cuộc sống của họ ai cũng rồi sẽ có gia đình chẳng ai muốn mình lông bông mãi nên họ cũng muốn người thân của họ được bình an, ai đi được chúng ta cứ cho họ đi đại ca.
Tôi nhìn thằng đó đầy cảm kích cả bọn kia cũng đồng thanh lên tiếng tiếp vào xin tên Long tha cho Tú. Cuối cùng Long đen đứng lên đi đến chỗ Tú kéo tay Tú
. Thấy cảnh đó ko riêng gì tôi mà ai cũng lo sợ Long đen sẽ hại Tú nhưng cũng chẳng ai dám lên tiếng chỉ tò mò im lặng xem sao thôi.
Đột nhiên tôi thấy hắn ôm Tú một cái, bàn tay vỗ vỗ tấm lưng Tú sau đó buông ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghich-canh-hon-nhan/3723771/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.