“Tin tưởng trong lòng cậu đã có đáp án.” Trịnh Thiết Quân tiếp tục nói: “Tiểu tử Dũng Cương trọng nghĩa như vậy, mà cậu lại là huynh đệ mà hắn cực kỳ coi trọng, muốn hắn đi giết cậu, so với để hắn tự sát còn khó hơn!”
“Mà đại ca chính vì coi trọng nghĩa khí của Dũng Cương, cho nên mới để Dũng Cương đi bắt cậu! Bởi vì đại ca đoán được Dũng Cương sẽ để cho cậu chạy!”
Trịnh Thiết Quân liên tục nói làm sắc mặt Lý Dật trở nên cực kỳ khó coi, sự thống khổ trong đôi mắt khó thể che giấu, bất quá hắn vẫn tuyển chọn không tin: “Nếu hắn không muốn giết tôi, vì sao còn phải phái người đi? Lẽ nào hắn không thể gọi điện thoại cho tôi biết sao? Tôi biết, quan hệ giữa hắn và Ðái Hồ không tốt, Ðái Hồ không hạ thủ được với hắn, là vì tìm không được lý do. Hắn sợ nếu như hắn ra mặt bảo vệ tôi, Ðái Hồ sẽ vì chuyện này mà hạ thủ đối với hắn! Thế nhưng, tôi căn bản không có nghĩ qua muốn hắn đứng ra bảo vệ tôi a! Căn bản không có nghĩ qua a! Nếu như không phải hắn phái người giết tôi, tôi sẽ hận hắn sao?”
Nhìn vẻ mặt kích động của Lý Dật, sắc mặt Trịnh Thiết Quân rốt cục thay đổi, trở nên có chút phức tạp.
Sau đó, hắn nặng nề thở dài một hơi:" Ý trời! Tất cả đều là ý trời! Lý Dật, đại ca sở dĩ không thông báo cho cậu chạy trốn, ngược lại còn phái Dũng Cương đi bắt cậu, hắn chỉ là bất đắc dĩ!"
“Ngày đó, khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghia-hai-hao-tinh-tan-ben-thuong-hai/1850396/chuong-389.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.