Nghe tiếng trẻ con khóc, Lam Tranh vội lao đến bên cửa, định nhìn lén một chút, nhưng chưa kịp nhìn đã bị bọn thị nữ đẩy lại ra ngoài.
Lòng hắn như lửa đốt, đi qua đi lại trước cửa phòng, rốt cuộc hắn quyết định liều mạng. Không thèm quan tâm cái gì mà nam nhân không được bước vào phòng sinh nữa. Hôm nay hắn sẽ vào.
Thái tử điện hạ cứng rắn đi vào, thì cũng chẳng ai dám thật sự ngăn cản, chỉ nói vài câu: “Điện hạ dừng bước” rồi cũng phải nhường đường cho hắn.
Vào trong phòng, Lam Tranh lo lắng khi nhìn thấy Vũ Lâu suy yếu nằm trên giường, mồ hôi đầm đìa, ướt cả tóc mai, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng bệch.
Nàng nghe thấy tiếng bước chân, mở mắt nhìn, thấy Lam Tranh bước vào, liền bất chấp đau đớn, quát hắn: “…… Chàng…… sao lại vào đây? Mau…… mau ra ngoài đi‼!”
Bà đỡ đã vệ sinh sạch sẽ cho nàng, thấy hắn cũng bực mình: “Điện hạ, nam nhân không thể vào đây được, điềm xấu, mời ngài dời bước.”
Lam Tranh than thở: “Ta lo cho nàng mà.” Thấy nàng còn sức mắng mình, nên hắn cũng yên tâm, chắc nàng không sao, liền đi qua xem đứa bé vừa khóc oa oa kia.
Thị nữ cũng vừa lau rửa sạch sẽ cho em bé, quấn chăn ôm vào rồi đưa sang cho Lam Tranh: “Chúc mừng điện hạ, là thế tử.”
Lam Tranh vui mừng đến không khép được miệng, đưa ngón tay của mình nhẹ nhàng chạm vào ngón tay bé nhỏ như trong suốt của con. Trong đầu lại trống rỗng không còn nghĩ ngợi gì, chỉ thấy lòng tràn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488147/chuong-239.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.