Lam Tranh nghe xong, vội đặt đũa xuống bàn định ra ngoài.
“Chàng ăn tạm vài miếng đi đã!” Vũ Lâu nói với theo sau.
Hắn vốn không muốn ăn cơm, giờ có cơ hội chạy trốn đương nhiên phải nhanh chân mà chạy đi, nói với thị vệ bên ngoài cửa: “Mau đưa ta đi xem thế nào!”
Vũ Lâu buồn bực ngồi lại bàn: “Không ăn thì không ăn, đói chết chàng đi!”
Ở nơi thâm sơn cùng cốc này, đường xá rất khó đi, không thể dùng kiệu hay xe ngựa, khiến người vốn được nuông chiều từ nhỏ trong cung cấm là Lam Tranh cực kỳ vất vả.
Vừa tới gian phòng dựng tạm bên ngoài tẩm lăng đã nghe thấy tiếng la hét ầm ĩ bên trong.
“Thái tử điện hạ giá lâm!”
Hộ vệ vừa hô lên, bên trong đột nhiên yên tĩnh hẳn, mấy người vừa đánh nhau ồn ào vẫn giữ nguyên tư thế.
Hai người mặc quan phục đang túm cổ áo nhau, một người nói: “Ngươi buông ra!”
“Ngươi buông ra trước!” Người kia quát.
Hai tên quan viên lớn tuổi kia dường như không định chấm dứt chuyện tranh cãi lại.
Lam Tranh hô thị vệ bên cạnh nói: “Lôi hai người kia xuống, đánh ba roi rồi đưa về thẩm vấn.”
“Điện hạ, thần là Công bộ thị lang Trâu Phàm, hôm qua ngài đã gặp qua rồi mà!” Khi bị lôi xuống, Trâu Phàm buồn bã hô lên: “Là do Lâm thị lang đánh thần trước.”
Ta quan tâm ngươi là sói hay là chó làm cái gì, dập hết nhuệ khí của các ngươi trước rồi tính sau. Lam Tranh không phản ứng gì, chờ hai người kia bị lôi xuống đánh, hắn ngồi xuống ghế,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488140/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.