“Chính ngươi hạ độc Tấn vương, đừng tưởng ngươi giả vờ vô tội thì có thể rửa sạch tội nghiệt của mình.”
Vũ Lâu cũng nói với Vân Triệt: “Nếu đúng là đệ làm, thì thừa nhận đi, tỷ tỷ tin đệ có lý do riêng của mình.”
Vân Triệt trầm mặc, từ lúc Lam Tranh uống xong rượu độc cũng không sao, hắn đã biết hai người này có thể đã nhìn thấu quỷ kế của mình rồi. Đã đến nước này, giấu diếm cũng vô dụng, hắn cười lạnh một tiếng, nhướng mày nói với Lam Tranh: “Thái tử điện hạ, Tấn vương bị hạ độc, chẳng lẽ ngươi không vui sao?”
“Đương nhiên là rất vui, ta còn nên cảm ơn ngươi mới phải.”
“Không cần phải cảm ơn, ngươi rời khỏi tỷ tỷ ta là được rồi.”
Lam Tranh mỉm cười gật đầu: “Được lắm, rốt cuộc ngươi cũng nói ra mục đích của mình. Ta cho ngươi biết, ta biết Tần Khải Canh đã nói gì với ngươi, ta cũng biết quan hệ giữa ngươi và Vũ Lâu là gì.”
Vân Triệt biến sắc, thân thế của hắn là bí mật không thể cho ai biết, sao Lam Tranh lại biết được, nhất định là Phương lão đầu kia đã tiết lộ: “Lão già lắm mồm, sao lại sống dai thế chứ. Giờ ngươi đã biết thân thế của ta, ngươi định làm gì? Tố giác ta à? Nói ta là con trai của Tần Khải Canh phạm tội khi quân sao?”
Lam Tranh cười khẽ: “Đừng căng thẳng như vậy, sau đây ta sẽ nói cho ngươi biết, một bí mật còn quan trọng hơn, cẩn thận đừng sợ đến ngất xỉu nhé.”
Vân Triệt nghi ngờ: “Rốt cuộc là ngươi muốn nói gì?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488134/chuong-226.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.