“Dừng tay‼!”
Vũ Lâu ngăn hành vi liều lĩnh của Vân Triệt lại: “Đừng! Không sao đâu, ta đã cất thảo dược vào người rồi. Không có trong túi.”
Vân Triệt ngẩn người, lập tức nở nụ cười thoải mái, thở phào một hơi: “May mà tỷ tỷ cẩn thận, ta còn tưởng thảo dược vất vả lắm mới hái được lại bị cháy mất rồi cơ.”
“Gần đây bị nhiều chuyện không may ập xuống đầu, nên ta cũng cẩn thận hơn bình thường rất nhiều.” Vũ Lâu nói: “Sau khi đệ ngủ, ta đã lấy thảo dược ra, cất vào người rồi. Nên đệ không cần lo đâu.”
Vân Triệt à một tiếng rồi lại ngồi xuống cạnh Vũ Lâu, thêm củi vào đống lửa, nhìn chằm chằm ngọn lửa đỏ rực nói: “Tỷ tỷ đúng là một người con gái có tấm lòng lương thiện, trong sáng, lại thông minh hơn người, tiếc là không gặp được người tốt.”
Thấy nàng không nói gì, Vân Triệt gảy gảy đống lửa: “Tỷ có từng nghĩ sẽ rời khỏi kinh thành, đến một nơi khác, cách những người gây tổn thương cho tỷ thật xa không.”
Hai má Vũ Lâu bị lửa hun nóng bừng, nhưng trong lòng lại thấy lạnh lẽo: “…… Tần gia ta thiếu hắn rất nhiều, ta có dùng cả đời để bù đắp cũng không đủ.”
“Là Tần gia thiếu nợ hắn, chứ đâu phải tỷ.” Vân Triệt ôm chân, gác cằm lên đầu gối: “Thập ca luôn bắt nạt tỷ, mỗi lần ta nhìn thấy tỷ ở cùng hắn, nếu không phải là tức giận, thì lại là khóc lóc……”
“……” Vũ Lâu nói: “Cũng không hẳn thế……”
“Cả Tấn vương nữa, rõ ràng có hôn ước với tỷ, sao lại không thể bảo vệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488127/chuong-219.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.