“Ôi, ta còn nghe nói là hai chân nàng ta nát vụn hết, nha hoàn ngày xưa của nàng phải đi ăn xin để kiếm tiền xem bệnh cho nàng đấy.” Một người ra vẻ thần thần bí bí nói: “Nghe nói, da thịt nàng ta bị thối rữa hết, như không còn đường sống nữa ấy.”
“Tần gia cũng xui xẻo thật, từ một Vương phi cao quý giờ bị lâm vào cảnh thế này.” Một người lắc đầu thở dài: “Con gái chịu cực khổ đến như vậy, mà người làm cha thì chạy trốn không biết tung tích ở đâu, ngay cả một sợi tóc cũng không nhìn thấy, thật quá nhẫn tâm mà.”
“Không phải chứ!” Đang nói, người nọ thò người ra ngoài lầu hai của quán rượu, ngoắc người còn lại: “Mau qua đây nhìn xem, không phải là cô nha hoàn kia đó sao. Xinh xắn như vậy mà phải đi ăn xin, thật là đáng tiếc…… chà.” Nói xong, hắn ngẩn ra, rồi cười xấu xa, đặt ly rượu xuống bàn, đi vài bước xuống lầu, ra khỏi quán rượu, đứng trước mặt cô gái mặc áo thô vá chằng vá đụp, nở nụ cười dâm đãng.
Phi Lục làm như không nhìn thấy người này, chậm rãi tránh đi vài bước.
“Đợi đã!” Gã kia đưa tay ngăn Phi Lục lại, nhìn nàng từ trên xuống dưới: “Không phải cô muốn kiếm tiền chữa bệnh cho tiểu thư nhà cô sao? Chi bằng, cô bán mình cứu chủ đi……”
Phi Lục chán ghét liếc hắn nói: “Tiểu thư nhà ta không thể không có người chăm sóc. Ta cứu chủ, nhưng quyết không bán mình.”
“Nghe nói tiểu thư nhà cô là mỹ nhân tuyệt đỉnh, tuy da thịt trên người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488108/chuong-200.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.