Hắn vừa hôn xuống đã khiến Vũ Lâu ngẩn người, mắt nhìn chằm chằm hắn.
Lam Tranh rời khỏi đôi môi mềm mại của nàng, cười: “Nụ hôn của ta lạnh lắm hay sao, mà lại làm nàng đông lạnh thế này.”
Trong đầu Vũ Lâu tràn đầy suy nghĩ về chuyện huynh muội loạn luân, mắt như bị một tầng sương mù che phủ đến mơ hồ, nàng khàn giọng nức nở: “Sao huynh có thể……” còn chưa dứt lời, nàng lại cảm nhận được sự vuốt ve của hắn.
“Vũ Lâu…… Hoàng hậu tạo áp lực với ta, bắt ta xử lý nàng.” Hắn nói xong, nụ hôn dừng lại trên cổ tuyết trắng của nàng, hơi dùng lực tạo ra những dấu hôn đỏ chót.
Vũ Lâu không thể động đậy, chỉ có thể phát tiết lửa giận qua lời nói: “Nếu Hoàng hậu thật sự muốn phạt ta, cũng tốt, huynh mau đuổi ta ra khỏi cung đi! Trả lại tự do cho ta! Ta sống còn sung sướng hơn bị huynh làm nhục!”
Lam Tranh kéo thắt lưng của nàng, cởi áo ngoài ra, thấy bên trong vẫn còn một lớp trung y, hắn không vui nói: “Sao mặc nhiều thế.”
“Rốt cuộc huynh có nghe ta nói gì không hả?!”
Lam Tranh gật đầu: “Nghe mà, ôi? Sao ta chưa thấy cái yếm này của nàng bao giờ nhỉ?”
Vũ Lâu chán nản, giọng nói run rẩy: “Lam Tranh, huynh biết rõ quan hệ của chúng ta là thế nào, huynh đừng làm chuyện sai trái nữa.”
“Dù sao cũng chỉ sai được lúc này thôi.” Lam Tranh ghé sát vào tai nàng, cười nói: “Dù sao, ngày mai nàng cũng sẽ bị ta hạ lệnh phạt hai mươi trượng, đuổi ra khỏi cung.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488106/chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.