Lam Tranh bệnh nặng, nhận được thánh chỉ sắc phong Thái tử, vì phải dự lễ sắc phong, nên từ sau khi ngã bệnh đêm Trung thu đến giờ, hắn mới lần đầu tiên bước ra khỏi Vương phủ.
Ngày sắc phong, ngoài trời nắng chói chang, không có một chút gió nào. Lam Tranh quỳ ở tiền điện, sắc mặt trắng bệch. Hắn cắn chặt môi dưới, mồ hôi ướt đẫm cổn phục (lễ phục của Vua),ngẩng đầu nhìn phụ hoàng, cố nặn ra một nụ cười tươi.
“Thân thể con còn chịu được không?”
“Phụ hoàng…… đừng lo, con không sao.” Lam Tranh nói. Hắn chảy mồ hôi là thật, không phải giả vờ. Dù sao giữa ngày hè nắng gắt thế này mà phải mặc cổn phục vừa dày vừa nặng như thế, thì chẳng ai có thể chịu nổi. Chờ đến sau khi kết thúc tất cả các nghi lễ, hắn đứng dậy, chỉ đi thẳng được hai bước, đột nhiên ngã quỵ, hoàn toàn bất tỉnh nhân sự.
Hoàng đế kinh hãi hô to lên một tiếng, rồi ôm lấy Lam Tranh kêu: “Con đừng dọa phụ hoàng, truyền ngự y, nhanh truyền ngự y —”. Hơi thở của Lam Tranh rất mỏng manh, không còn một chút phản ứng nào với những sự việc xảy ra xung quanh. Mọi người rối loạn, Hoàng hậu cảm giác như không thể thở nổi, bổ nhào về phía Lam Tranh, cầm tay hắn.
“Cơ thể Lam Tranh yếu ớt thế này, vì sao nàng không nói với trẫm?” Ý là, nếu Hoàng hậu cầu xin, ông sẽ không bắt Lam Tranh phải tham dự lễ sắc phong.
“Bản cung……” Hoàng hậu cũng không biết nói gì.
Lam Tranh ngất xỉu được đưa vào Sùng Lan cung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488098/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.