Vương Lân lắc đầu: “Ca ca, huynh không hiểu đâu……”
Huệ vương đã biết Tần Vũ Lâu ở đâu từ lâu rồi, nhưng cố kìm nén không dám đi tìm nàng, chỉ vì muốn nàng được yên tĩnh nghỉ ngơi một thời gian, nếu cố tình trói nàng đưa về bên Huệ vương, chỉ e sẽ làm quan hệ của hai người càng tồi tệ hơn thôi. Hơn nữa, sợ rằng bên phía Tấn vương cũng sẽ ra mặt đối chọi, Huệ vương vẫn còn chưa chuẩn bị tốt để nghênh chiến.
“Ca ca, huynh không được chạm vào nàng, ta đi một chút rồi quay về ngay.”
Chờ Vương Lân đi khuất, Vũ Lâu căm tức nhìn Vương Kỳ: “Mau thả chúng ta ra!”
“Thì ra cô là Tần Vũ Lâu, đúng là cũng có chút nhan sắc.” Vương Kỳ sai người thả Phi Lục ra, ngồi bên bàn nhìn hai người: “Thả cô hay không, còn phải chờ xem ý của Huệ vương điện hạ thế nào đã!”
“Ngươi đúng là tên côn đồ coi trời bằng vung!”
Vương Kỳ cười lạnh. Sau khi thành niên hắn đã phải đi Vân Nam trấn thủ, đương nhiên là coi trời bằng vung rồi. Nếu lần này không phải là hắn phụng chỉ về kinh để đón Hàn vương thế tử, thì hắn còn lâu mới quay lại kinh thành quá nhiều luật lệ ràng buộc này. Hắn nhắm mắt nghỉ ngơi, không thèm để ý đến lời chửi mắng của Vũ Lâu.
Vũ Lâu mắng một lúc cũng mệt mỏi, tựa vào giường, bất an chờ đợi vận mệnh tương lai của mình. Vài canh giờ sau, Vương Lân quay lại, thì thầm với ca ca vài câu. Vương Kỳ đi đến trước mặt nàng, nhét lại miếng vải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488085/chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.