“Vương gia, tuy ngài không trách thiếp, nhưng người trong thiên hạ sẽ trách tội thiếp đã khiến cho ngài phải nhận ô danh. Thiếp bị phạt vào giáo phường tư, đã là Hoàng thượng khai ân rồi, dù thiếp có bị chém đầu, bêu trước bàn dân thiên hạ, thì cũng không đủ để chuộc lại tội lỗi của mình.”
Trong đại điện chỉ còn nghe thấy mỗi tiếng Tần Vũ Lâu khóc lóc thảm thiết. Lam Tranh cúi đầu nhìn Vũ Lâu, lạnh nhạt nói: “Ta đã biết từ lâu rồi, đừng nói nữa. Hôm nay là sinh nhật thế tử của Lương vương, nàng đừng có khóc lóc ầm ĩ, làm hỏng không khí. Người đâu, mau đưa nàng đi đi.”
Hai tỳ nữ lập tức tiến đến đỡ Vũ Lâu dậy, nói: “Xin mời ra hậu đường nghỉ ngơi.” Vũ Lâu khóc thút thít, đi theo hai nữ tỳ kia. Chờ Vũ Lâu đi khuất, Lam Tranh nhướng mày cười cười với Tấn vương.
Cửu ca, ngươi cũng thấy thái độ của Tần Vũ Lâu với ta rồi đấy, ngươi căn bản không hề có cơ hội chiến thắng.
Mọi người vừa mới phục hồi tinh thần từ trận khóc lóc sướt mướt của Vũ Lâu, Lương vương muốn xóa đi không khí xấu hổ đó, liền sai người tấu nhạc, ca múa tưng bừng, đến khi sắc trời dần tối, mọi người mới kết thúc yến tiệc, cáo từ ra về.
Lam Tranh cố tình đi đến trước mặt Tấn vương nói: “Cửu ca, nghe nói khi Vũ Lâu đến Liêu Đông đã được huynh giúp đỡ rất nhiều, thật ra huynh cũng không cần phải làm thế, huynh cũng thấy đấy, trong lòng nàng cảm thấy hổ thẹn với ta, nên cam tâm tình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488075/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.