“Nhưng mà, ánh mắt của vị công tử kia, nhìn càng giống…… ngài hơn…… Nói chính xác là, giống ngài lúc trước.” Phi Lục nói xong, chợt nhận ra mình lỡ lời, vội vàng quỳ sụp xuống đất, cúi sát mặt xuống nền đá nói: “Vương gia tha mạng, tội nô tỳ đáng chết vạn lần.”
Lam Tranh lại vui vẻ trong lòng: “Ngươi nói xem, giống thế nào?”
Phi Lục cũng không dám nói là bộ dạng ngốc nghếch, ngơ ngác, nhưng biết tìm từ thế nào bây giờ, cô quanh co một hồi lâu mới nói: “Rất thuần khiết ạ.”
Lam Tranh nhớ Vũ Lâu nói, nàng đã từng thích hắn. Hắn thầm nghĩ, sao nàng lại giống phụ hoàng hắn như vậy, chỉ thích những kẻ yếu không có sự uy hiếp với mình là sao?
“Vương gia……” Phi Lục khóc lóc cầu xin hắn: “Vương gia, bất kể trước đây tiểu thư khóc vì ai, nhưng trong lòng nàng vẫn có ngài, xin ngài hãy nể tình cảm trước kia mà cứu tiểu thư ra khỏi giáo phường đi. Trong thiên hạ, ngoài ngài ra đâu còn ai có thể cứu tiểu thư được nữa?”
“Ngươi nói trong lòng tiểu thư nhà ngươi có bản vương, nhưng ngươi thử nói xem, vì sao ngươi biết điều đó?”
Phi Lục đã làm nha hoàn nhiều năm, đương nhiên cũng rất thông minh lanh lợi, cô lập tức nói: “Chắc chắn Vương gia cũng biết, tiểu thư là một người rất kiên cường, từ lúc bảy tuổi nô tỳ đã theo hầu bên nàng, chưa từng thấy nàng khóc bao giờ. Năm đó, vì chuyện học cầm mà tiểu thư bị phu nhân trách mắng, đánh đòn rất nhiều, nhưng không hề nhìn thấy tiểu thư rơi một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488073/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.