Lam Tranh trố mắt, ngây ngốc như hóa đá, hắn cứ tưởng đó là bí mật hắn phải bảo vệ cả đời……
“Cái gì?”
“Phương Lâm đã nói cho ta biết, hắn nói, hắn cũng đã nói với ngươi.”
“Cái tên Phương Lâm này‼!” Tại sao lại đi nói cái tin tàn nhẫn như thế với nàng.
“Là tự ta biết.” Vũ Lâu nói: “Không liên quan đến Phương Lâm.”
Lam Tranh thông minh thế nào chứ, hắn xâu chuỗi lại sự việc, vội hỏi: “Nàng biết chuyện đó lúc nào?”
“Ta biết là biết thôi.”
Có thể nào có khả năng này không…… Lam Tranh kéo vai nàng: “Nàng nói cho ta biết, nàng biết chuyện đó lúc nào? Có phải lúc ta đi tìm băng lụa không?”
Vũ Lâu nói như đinh đóng cột: “Không, sau khi ta đuổi ngươi đi.”
Ánh sáng trong mắt hắn bỗng tắt lịm, hắn đẩy nàng ra, cười lạnh: “Báo ứng.”
“Nhưng mà, ngươi đã biết rõ ta không thể mang thai, vẫn muốn tới đón ta về, ta cảm nhận được, ngươi thực sự muốn xóa tan hiềm khích lúc trước của chúng ta……”
Nếu hắn nhận, chẳng phải hình tượng của hắn sẽ mất hết hay sao. Tự dưng lại mang tiếng là nam nhân thất tình, theo đuổi người ta còn không được đáp lại. Không thể thế được.
“Hừ, khi đó ta tìm băng lụa cũng chỉ vì muốn lôi cô về, tiếp tục tra tấn mà thôi. Đừng có ảo tưởng nữa.”
“Vậy tốt rồi. Ngươi vô tình, ta cũng vô tình. Vậy ngươi còn tức giận gì nữa!”
Lam Tranh bị ép hỏi đến cứng họng, hắn cũng lười cãi cọ, phi lên giường bổ nhào vào người Vũ Lâu: “Hôm qua đã để cô được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488071/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.