Ngày hôm sau, một thái giám già đến thay cho tên thái giám chủ quản cũ. Mọi người đều gọi ông là Lý công công, nên Vũ Lâu cũng gọi theo. Giáo phường tư chung quy cũng là nơi xướng ca, so với Ca Phỉ lâu thì nơi đây càng hút bạc nhiều hơn, các đại thương nhân và quan lại thường xuyên ra vào chỗ này. Tối đến, những ca khúc dâm đãng không ngừng vang lên bên ta. Vì Vương Lân đã dặn trước, nên tạm thời nàng không có nguy cơ phải tiếp khách, nhưng chỉ cần còn ở trong giáo phường tư một ngày, thì nàng đã cảm thấy mình bẩn thỉu từ đầu đến chân rồi.
Đêm càng khuya, càng thêm huyên náo. Vũ Lâu ngồi an nhàn trong phòng, bỗng cánh cửa rầm một tiếng bị mở ra, một tên nam nhân say khướt bước vào, xiêu xiêu vẹo vẹo, vừa nhìn thấy Vũ Lâu đã cười toe toét nói với nàng: “Tiểu mỹ nhân, nàng ở trong này làm gì. Lại đây, hầu gia uống rượu nào.” Dứt lời, hắn ta liền vồ lấy nàng, Vũ Lâu đứng vụt dậy né tránh, vừa chạy ra cửa đã nhìn ngay thấy gã sai vặt chạy vào.
“Gia — gia— nàng này không được đâu, để chúng ta chọn cho ngài cô nương khác.”
Gã nam tử kia không chịu, vừa nghe thấy không được liền tức giận quăng cốc chén xuống đất: “Tại sao lại không được? Gia đây không thiếu tiền.”
“Đây không phải là vấn đề có tiền hay không. Động vào nàng sẽ mang họa mất mạng đó.”
“Hừ! Mạng à? Muốn mạng à? Ông đây cũng có!” Gã ta mượn rượu, vỗ ngực rống to, đẩy gã sai vặt ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488068/chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.