“Tại sao hắn lại đến đây?” Lam Tranh nghiến răng nghiến lợi hỏi Phương Bàng.
Phương Bàng đâu biết gì. Cũng không nghĩ đến khúc mắc trong mối quan hệ giữa Tần Vũ Lâu và hai vị Vương gia, tiện mồm nói: “Tiểu nhân không biết.”
Lam Tranh không buông tha cho hắn, hung dữ hỏi: “Vì sao Cửu ca ở đây? Có phải ngươi nói cho hắn biết không?” Phương Bàng vì muốn tự bảo vệ mình, cố gắng suy nghĩ, nói: “Liệu có phải Tấn vương phái người theo dõi y quán của xá đệ…… thấy Tần cô nương xuất môn nên theo đến không.”
Lam Tranh nghe thấy lý do này mới chịu buông tha hắn, nhưng ánh mắt căm tức nhìn hai người kia thì không rời đi một chút nào.
Tần Vũ Lâu, quả nhiên là nàng phản bội ta để lấy lòng Tấn vương. Ta đúng là ngu xuẩn, vì giáo huấn nàng mà ta khổ sở, rõ ràng đó là kết quả một nữ nhân thủy tính dương hoa như nàng đáng phải nhận. Từ sau khi nàng rời đi, ta vô cùng đau khổ, vậy mà nàng thì ngược lại, rời khỏi ta thật nhẹ nhàng, rốt cục vẫn nồng tình mật ý với Tấn vương. Nàng xem nàng đi, vừa thấy Cửu ca tới là chạy ngay đến, các người nói chuyện gì? Có phải nàng nói rốt cuộc nàng cũng thoát khỏi Huệ vương, có thể tâm đầu ý hợp với Tấn vương không? Nhất định là thế, nhất định là thế! Ôi trời ơi! Nàng còn cười với Tấn vương nữa! Nàng đúng là không biết tuân thủ nữ tắc!
Lam Tranh tức tức tối tối tự suy diễn, rồi tự mình làm mình tức đến không thở nổi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488045/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.